Nhặt được tình yêu
Nam thấy chiếc ví xinh xinh nằm ở vệ đường.Một thóang vì tò mò,Nam định mở chiếc ví ra để có thể biết tung tích của chủ nhân nhưng vì ngại ngùng,Nam chưa vội mở ví.Nam đứng tần ngần một lúc,dõi mắt nhìn xung quanh mong tìm kiếm một bóng dáng hớt hải của ai đó hoặc một câu ” Xin Lỗi,anh có thể … ” từ phía sau.Nhưng chờ mãi,tần ngần mãi cũng chẳng thấy tăm hơi của một ai, Nam đành phải bước chân ra đi nhưng không quên ngoáy đầu nhìn lại lần nữa.
Với một chút tinh ý,Nam đóan có thể đây là chiếc ví của một bạn nữ hoặc có khi là của một cô bé học trò.Nam về nhà một cách mệt mỏi sau một giờ bị kẹt xe ngoài ý muốn.Nam cứ tặc lưỡi ngao ngán khi nhớ đến cái cảnh nhích từng bước một trên con đường dài và đầy khói bụi.Nhưng hôm nay Nam lại có cảm giác khác,nhích từng chút một trên con đường quen thuộc,Nam cứ suy nghĩ đến chiếc ví hồng,Nam nhớ như in những chi tiết trên chiếc ví,từ bông hoa màu trắng điểm hay một con gấu bông nhỏ xinh được gắn trên chốt kéo làm chiếc ví trông rất lạ và quyến rũ,có thể nói đây là một style rất xì tin.
Về đến nhà,việc đầu tiên Nam làm đó là cất chiếc ví lạ vào trong hộc bàn một cách cẩn thận.Có lẽ điều đó rất khác thường so với tính tình của Nam.Căn phòng Nam trọ từ hồi còn là sinh viên trước sau vận vậy,bừa bộn và cẩu thả.Mẹ Nam mỗi lần lên thăm Nam đều la”Sao mày ở chi mà dơ thế này?Một ngày mày tắm bao nhiêu lần?Mày ở thế con Linh chê mày phải rồi!”.Nam chỉ nhe răng cười trừ hoặc có khi gãy đầu.Nhắc đến Linh,Nam lại chùng lòng.Một vết thương chưa lành mà mẹ Nam vô tình chạm phải.Cũng có thể vì tính Nam hời hợt nên anh mất Linh.Linh là một cô gái năn động và có một chút gì đó cứng cỏ,tháo vát.Trái với Nam,anh hời hợt nhưng tình cảm,anh thích sự lãng mạn và một chút bất ngờ.Nam còn nhớ lần sinh nhật lần thứ 20 của Linh,anh mua một món quà và một bó hoa hồng ,chạy tất tả đến công ty của Linh với một niềm hi vọng sẽ làm Linh vui.
Nhưng Linh nhận hoa và quà với câu cảm ơn nhẹ tơn,Linh có ý trách :
- Anh mua chi lắm thế,tiền đâu mà xài sang vậy nè?.
Nam hơi hụt hẫng,có lẽ anh hi vọng quá nhiều từ cô gái năng động này.Những khỏang cách một ngày một xa hơn,anh và Linh xa nhau chỉ đơn giản rằng Linh phải đi xa để làm cô gái năng động của thời đại mới.Nam cho rằng đó là điều tốt cho cô cũng nhưng đó là tương lai của một cô gái,anh vui vẻ tiễn cô ra phi trường nhưng cũng không quên một món quà tặng cô làm kỉ niệm để cô biết rằng anh ủng hộ mọi quyết định của cô.
Nam ăn vội vài chén cơm,thu xếp vài quyển tập,anh lật đật chạy vội đến trường.Tối nào,cũng tầm 19h,Nam cũng cố gắng đến trường một cách đều đặn.Nam học thêm tiếng Anh cũng được vài tháng.Sau một thời gian đi làm,Nam mới nhận ra những ngày anh bỏ dỡ những khóa học Anh văn thật là sai lầm.Việc thì nhiều,công ty cũng chẳng ít nhưng sự đòi hỏi vốn tiếng Anh và khả năng giao tiếp thì việc nào hay bất cứ công ty nào cũng chỉ có một yêu cầu.Nam chợt nhớ đến Linh ngày trước cô vẫn hằng ngày đạp xe đi học lớp tiếng Anh đến tối mịt,anh hiểu sự năng động và cứng cỏi có từ cô gái ấy chính là bài học mà bây giờ anh cần phải có.Tối mịt,Nam mệt mỏi về phòng trọ,chẳng cởi vội chiếc áo lắm bụi đường,anh đổ nhào lên chiếc giuờng nhỏ,mắt cứ nhíu lại chẳng mở nổi dù anh đã cố gắng rất nhiều.Anh thiếp đi trong sự mệt mỏi.
Sáng,chuông báo thức từ chiếc điện thoại reo vang,Nam chòang tỉnh giấc trong tâm trạng mu mơ,ngáy ngủ.Anh dụi mắt,dủi người một cách thoải mái sau một giấc ngủ sâu và dài.Anh làm vệ sinh,nấu một chút nước sôi để làm một gói mì ăn liền.Đang đứng nhìn ra khung cửa sổ vào buổi sáng,cũng ít khi anh có dịp ngắm nhìn bầu trời trong xanh này vì anh thường ngủ dậy trễ,có lẽ hôm nay là một điều phi thường từ anh,anh thầm nghĩ mỉm cười với chính mình.Anh sực nhớ đến chiếc ví hồng.Mở hộc tủ nhỏ của chiếc bàn vi tính,chiếc ví hồng vẫn nằm đấy,Nam cầm chiếc ví hồng với một suy nghĩ”Có nên đem theo chiếc ví hồng không nhĩ? Biết đâu sẽ có một may mắn mình trả lại cho chủ nhân chiếc ví ấy.”.Nghĩ là làm,anh bỏ chiếc ví hồng vào túi xách.
Cứ thế,ba ngày trôi qua,Nam đi làm với chiếc cặp luôn có chiếc ví xinh xinh.Nam chưa một lần nghĩ sẽ mở nó ra xem vì anh nghĩ đó là một thói xấu.Nam vẫn mong có một tia hi vọng nào đó để anh có thể trả lại chiếc ví ấy cho chủ nhân vô hình.Nhưng ba ngày qua,anh cứ mang theo rồi lại đến con đường anh vô tình nhặt được đứng tần ngần như một kẻ điên ,ngó trời,ngó đất,ngó xung quanh tìm kiếm một người mà anh không biết hình dáng,mặt mũi,anh chỉ biết đó sẽ là một người con gái rồi anh lại đem về,cất cẩn thận vào hộc tủ _ như một thói quen.
Hôm nay là chủ nhật,anh chẳng đi học cũng chẳng có thằng bạn nào rủ nhậu hay cafe.Anh nằm trong phòng chẳng biết làm gì,cầm tờ báo cũ,đọc đi đọc lại đến ngán ngẫm có khi anh thuộc cả chi tiết tờ báo.Anh không quên nghĩ đến chiếc ví ấy,sự kiên nhẫn và tò mò đã vượt qua sức chịu đựng của anh.Anh bật dậy,mở hộc tủ nhỏ,cầm chiếc ví trên tay.Anh toang mở ra nhưng chùng bước,anh lại thôi.Rồi anh lại nắm thật chặt chiếc ví,anh nghĩ” Phải mở thôi rủi trong đó có gì quan trọng mà người ta không tìm được chiếc ví thì tội người ta”.Anh mở ra.Một hương thơm lạ làm anh giật mình.Cái mùi hương này rất giống mùi mà Linh thường hay dùng mỗi lần đi chơi với anh.
“Chẳng lẽ nào?Không thể là cô ấy được”
Anh lắc đầu ngoày ngọay,không đủ can đảm để có thể tìm hiểu tiếp chiếc ví.
“Trùng hợp thôi mà,ngớ ngẩn!”
Anh tự cốc đầu mình một cái thật đau.Anh nhìn thật kỹ hơn,anh tìm thấy một chứng minh nhân dân,một thẻ sinh viên,một số giấy tờ khác,trong ví chỉ còn vẻn vẹn năm chục ngàn đồng.Một bức hình của một cô gái trong rất xinh.Anh hơi bất ngờ vì thóang nhìn cô ấy có nét gì đó lại giống Linh của anh ngày xưa.Anh dụi dụi mắt,lắc lắc đầu ngoày ngoạy,anh không tin vào mắt mình cũng như không tin vào tấm hình ấy.Nhưng sự thật vẫn là sự thật.
Họ tên : Nguyễn Thị Thùy Linh
Sinh ngày … tháng … năm…
Từng chi tiết,từng dòng chữ,từng nét mực lại rõ mồn một,một sự trùng hợp làm tay anh run rẩy.Anh không nghĩ đó lại là sự thật,Linh đã về nước mà không báo anh biết sao?Hay anh lại là kẻ vô tình không biết rằng Linh đã về?Chỉ có một điều khác là địa chỉ ấy không phải là địa chỉ mà ngày trước Linh từng sinh sống nhưng những điều ấy cũng đủ làm anh luống cuống,anh tìm chiếc ghế đặt mình vào đó vì chân anh không còn đứng vững,anh tưởng chừng tim anh muốn rơi ra ngoài.Anh cố gắng tìm kiếm số điện thoại hoặc một địa chỉ nào khác ngoài địa chỉ trên chứng minh nhân dân của cô.
Anh mong có một sự trùng hợp nào đó để tin rằng Linh này sẽ là Linh của anh ngày trước.Nhưng chỉ là cái tên và năm sinh,anh bắt đầu thóang buồn.Có lẽ trong tim,anh vẫn hi vọng một ngày Linh trở về bên anh mặc dù anh cho rằng anh đã đẩy Linh đi xa anh rất lâu rồi,chắc gì Linh còn nhớ đến Nam hời hợt và sến đặc này.Một sổ điện thoại với số điện thoại cầm tay với chú thích :
“Ai vô tình nhặt được sổ này nhớ “call me” nhé “,
Anh đắn đo không biết có nên gọi hay không vì chắc gì đây là số của chủ nhân chiếc ví.Nhưng … anh vẫn gọi sau một đêm suy nghĩ ,đắn đo và trằn trọc .
Tiếng điện thoại reo,vẫn chưa có người bắt máy,một cảm giác hồi hộp lan tỏa khắp người anh.Mồ hôi rịn ở trán,ướt cả chiếc áo anh đã chuẩn bị để đi làm.Tiếng một người con gái bắt máy.
-Alo!
-Xin lỗi _anh hơi lắp bắp_ có phải chị là Linh không?
-Vâng,tôi đây.
-Chị có rơi chiếc ví nào trên đường A. hay không?
-Oh,có đấy!Tôi tìm nó suốt mấy ngày nay,tôi tính sáng nay đăng báo nhờ tìm hộ.Xin lỗi,có phải anh …?
-Tôi đang hiện giữ chiếc ví ấy.Chị có thể gặp tôi để nhận không?
-Vâng,được chứ?Ta hẹn nhau ở đâu?
-Chị biết quán Tĩnh Lặng không?Chị có thể gặp tôi ở đấy.
-Tôi làm sao nhận ra anh?
-Tôi có thể nhận ra chị mà _ anh khẽ cười.
-Ah,tôi quên mất!Vậy hẹn anh 8h nhé!
Cúp máy!Nam rơi vào tâm trạng hồi hộp và lo lắng.Nam dường như đang lo sợ một điều gì đó.Nam dường như mong chờ người anh sẽ gặp là Linh của anh nhưng có một nổi sợ rằng người ấy không phải là Linh.Anh ngồi thừ người một lúc,anh cố gắng không nghĩ ngợi về Linh,chỉ chú tâm với ý định chỉ đem trả lại vật cho chủ nhân của nó.Anh hít vào thật sâu và thở chậm rãi,anh đang lấy lại tinh thần.Tiếng đồng hồ cứ đổ từng nhịp như tiếng tim anh đập thình thịch.Không gian im ắng và trống trãi.Anh ngồi đó,đếm thời gian,đếm khỏang khắc mong chờ.Nam thấy sao thời gian trôi qua quá lâu và quá dài.Sự bình tĩnh của anh dường như không còn,anh đứng bậc dậy,đi loay hoay trong phòng một lúc,dường như bây giờ Nam chẳng còn nhớ được gì.Anh quên rằng anh còn phải đi làm.Có tiếng đóng cửa thật mạnh từ phòng kế bên,anh chòang tỉnh.
Bấy giờ anh mới sực nhớ đến việc anh cần làm lúc này là gọi điện thoại xin nghỉ nửa buổi.Anh bắt điện thoại và gọi cho sếp.Đồng hồ cũng điểm 7h45.Anh xuất phát.
Cũng lâu lắm rồi anh mới có thời gian thảnh thơi buổi sáng.Ngày thường,với sự tất bật và nhộn nhịp “bắt buộc”,anh chạy xe trên đường như bay để cố gắng kịp giờ làm,chẳng có khi nào anh nhìn ngắm mọi vật như hôm nay.Giờ cũng quá tầm mọi người đi làm,đường xá vắng vẻ hơn rất nhiều.Anh chạy xe từ từ,hôm nay anh mới thấy rõ được cuộc sống chung quanh khu nhà anh sống,cũng rất bận rộn nhưng với một nhịp điệu rất dân dã,có vài tiếng chí chéo của mấy cô bán hàng,vài tiếng nói cười của cu cậu trẻ con,anh nghe lóang thóang tiếng xì xầm bàn tán về thời sự của vài bác trung niên ngồi quán cóc đầu hẽm uống cafe mỗi sáng.Thế đấy,anh chẳng bao giờ biết ngòai những tất bật vốn có của anh,còn rất nhiều những không gian khác tích cực hơn và dường như … đời thường hơn.
Anh chọn một góc khá thuận tiện cho việc quan sát người ra vào quán.Quán rất yên tĩnh,có thể nói quán mang một không khí gì đó rất … Trịnh Công Sơn.Nam rất thích quán này chỉ vì một điều duy nhất :ở đây chỉ mở nhạc Trịnh.Có lẽ,anh thích một cái gì đó rất trầm lặng và suy tư.Anh gọi một ly cafe.Thảnh thơi và nhìn ngắm.Giữa quán là một khu vườn nhân tạo,rất nhỏ nhưng nó mang một phong cách rất hay,một chiếc đò trên chiếc hồ nhân tạo,xung quanh là những cây chuối kiểng làm anh nhớ quê nhà.Anh thấy lòng mình bình tâm hơn rất nhiều.
Một dáng người nhỏ nhắn,tóc xõa ngang vai.Một chiếc áo hồng cách điệu.Anh hơi bàng hòang.Nhìn từ xa,cô ấy khá giống Linh.Một chút luống cuống,anh đứng dậy,tiến gần về phía cô gái.

-Xin lỗi,chị là Linh?
-Vâng,tôi đây.Anh là người nói chuyện với tôi lúc sáng phải không?
-Tôi đây.
Một cử chỉ lịch thiệp sẵn có từ khi đi làm, Nam kéo ghế mời cô ngồi,cô gái ý tứ đặt mình vào chiếc ghế đối diện Nam.Một chút im lặng vì bỡ ngỡ.Bấy giờ Nam mới có dịp nhìn kĩ hơn.Cô ấy không hẳn giống Linh của anh,một chút thùy mị,một chút ý tứ và kín đáo hơn Linh.Cô gọi một ly trà.Nam không biết mở lời bắt chuyện thế nào.Công việc của anh giao tiếp với rất nhiều khách hàng nhưng sao hôm nay,anh lắp bắp và lúng túng.
-Anh cho tôi xin lại chiếc ví được không?
-Ah,xin lỗi chị nhé!Tôi hơi đãng trí.
-Không sao anh à.
Cô ấy thẳng thắn đến mức làm Nam hơi sượng khác hẳn vẻ bề ngoài của cô ấy.Cô kiểm tra lại mọi thứ,từ chứng minh nhân dân,thẻ học sinh đến tiền bạc.Nam quan sát cô.Một chút kỹ lưỡng và ngăn nắp,cô xếp gọn gàng mọi thứ trong ví rồi đặt ví trên bàn.Cô mở lời.
-Thành thật cảm ơn anh rất nhiều,tôi cũng bất cản quá!
-Có lúc này lúc khác mà chị!Cũng may là tôi gặp được chị.
-Anh đừng gọi tôi là chị,cứ gọi tôi là Linh.Tôi chắc nhỏ tuổi hơn anh đấy.
Nam hơi ngỡ ngàng.
-Anh tên là ..?
-Oh quên nữa,tôi là Nam.
-Lúc anh Nam nhặt được ví,sao anh không đem báo công an?
Nam chưng hửng.Từ mấy ngày nay,Nam chẳng bao giờ có thể tự đặt cho mình câu hỏi ấy cũng như chưa bao giờ Nam hành động như vậy.Nam cũng không biết vì sao,có lẽ vì Nam ấn tượng với chiếc ví hồng hay có thể vì vốn dĩ tính Nam hời hợt,suy nghĩ không đâu ra đâu.Nam nhìn cô gái ái ngại,Nam bối rối trước câu hỏi.
Thóang thấy vẻ lúng túng ấp úng của Nam,Linh mỉm cười.Cô cảm thấy anh chàng đối diện có một vẻ gì đó nhút nhát.
-Linh chỉ hỏi anh thế thôi,chứ anh cũng đã có lòng gửi trả lại Linh,Linh cảm ơn không hết!
-Tôi cũng không biết nói sao,cũng không biết sao lúc ấy tôi lại không đến công an tường trình nữa .. chắc vì tính tôi hậu đậu.
Linh nhìn anh.Linh rất tức cười vì cái thái độ ngẩng tò te của Nam nhưng vì ngại Nam tự ái,cô cố kiềm lòng không bộc phát.Ngày thường,đi với bạn bè,cô muốn cười cứ cười,muốn chọc cứ chọc nhưng hôm nay với người lạ,cô phải tế nhị.Cô nghĩ thầm ” Anh chàng này thế mà thú vị nhĩ?”
o0o
Hôm nay là ngày kỉ niệm hai tháng kể từ ngày Nam và Linh gặp nhau.Căn phòng trọ của Nam bây giờ có vẻ tươm tất và bớt bừa bộn hơn,chắc vì có Linh xuất hiện.Tính Nam vẫn thế,cẩu thả,sống thoải mái nhưng cũng không kém phần ngọt ngào.Nam không tin rằng một ngày nào đó Nam sẽ đến bên Linh với tư cách là một người bạn trai thực sự.Linh cũng không để ý đến cái tính hời hợt,nghĩ sao làm vậy của Nam.Với Linh,anh có một chút gì đó làm Linh cảm thấy vui vẻ và ấm lòng.Những bó hoa nhân ngày sinh nhật,những món quà bất ngờ,những nơi lãng mạn mà cô chừng tưởng tượng được rằng anh sẽ dành cho cô.Cô không mơ mình có một mối tình lãng mạn nhưng cô cũng ước mình có một người yêu nồng nàn.
Cũng như những ngày thường,cô đi học về thường ghé sang phòng của Nam nấu hộ anh nồi cơm và một chút thức ăn.Căn phòng của Nam ngày đầu cô đến chơi rất tươm tất và gọn gàng nhưng dần dà,căn phòng ấy trở lại bản chất thật của nó.Cô cứ nói mãi với Nam :
- Anh ở thế khác nào chuồng heo nhĩ?Đúng là đàn ông các anh thiếu phụ nữ có khác …”.Cô cười lém lỉnh.
Nam cũng cười trừ.Gịong điệu của Linh giống hệt mẹ anh.Cũng khá lâu rồi anh chưa về thăm mẹ,công việc bận rộn,anh trở nên là một người máy trong cuộc sống chật chội của đất SÀI GÒN này,anh cảm thấy những ngày tháng qua,anh dường như thiếu tiếng cười,thiếu sự chăm sóc mà có khi anh nằm đêm thèm thuồng đến mức không ngủ được,có đêm anh nằm nhớ mẹ,nhớ nhà và dặn lòng sẽ về thăm mẹ nhưng rồi … đâu lại vào đấy,anh vẫn làm việc và đi học,có giây phút nào anh nhớ đến lần nữa những gì mình đã tự hứa đâu.
Nam về nhà.Linh đang loay hoay nấu món cho anh.Nam không biết Linh có nhớ hôm nay là ngày anh và Linh gặp nhau đầu tiên.Rón rén đến bên Linh,anh chìa bó hoa hồng nhỏ với ba bông hồng đỏ rực.Linh bất ngờ,quay lại.Một phút im lặng.Mọi vật như đứng lại.
-Mừng em ngày chúng ta gặp nhau.
Linh mừng rỡ ôm chằm lấy Nam,thủ thỉ:
-Em tưởng anh không nhớ!
Nam vuốt mái tóc ngang ngày nào giờ đã dài quá nửa lưng.Anh thích cái mùi tóc thơm của cô ấy,một mùi rất đặc trưng … rất Linh.
-Em đang nấu gì vậy?
Linh buông bờ vai cao của anh,một bờ vai hao gầy.
-Em nấu bún riêu đấy.Món “tủ” của em._ Cô lí lắc tự mình tâm đắc với chính mình.
Nam nhìn cô không chớp mắt.Linh là thế,luyến thoát,nhí nhảnh nhưng cũng không kém phần tâm lý,trái hẳn cái ngày đầu tiên anh gặp cô.Thùy mị bao nhiêu thì bây giờ cô nhanh nhẹn và sôi nổi bấy nhiêu.
-Biết có ngon không đó cô nương?_ Nam giả bộ nhíu mày đa nghi.
-Đảm bảo với anh luôn đấy.Hôm nay chỉ có mình anh ăn thui mà.
-Ớ,thế em nấu em không ăn à?
-Em nhìn anh ăn đủ rồi._ cô mỉm cười tinh ranh.
-Cô bé này,định đầu độc anh đấy à?_ một cái cốc đầu yêu thương.
Cô nhe răng cười rất duyên.
Trong suốt bữa ăn,Linh cứ nhìn anh.Nam bây giờ trông khác ngày gặp cô,cô còn nhớ như in phút anh bối rối khi cô đặt câu hỏi cho anh.Cô cười khúc khích với chính mình.
-Em cười gì thế?_ Anh dòm dáo dác cứ sợ trên mặt mình còn vương chút bụi bậm.
-Không,anh ăn đi nè.Không có gì đâu anh.
Nam nhíu mày thắc mắc.”Cô bé này lém lắm,không biết đang định bày trò gì đây?”.Nam chúi mũi ăn nhưng trong đầu vẫn dè chừng thái độ của Linh.Linh đứng dậy,tiến lại chiếc ví hồng,cô lấy ra một vật nhỏ,dúi vào tay anh.
-Gì thế em?
-Anh mở ra đi.
Một chiếc ví mới với bức hình của Linh.Nam nhìn Linh.
-Cũng đã lâu rồi em chẳng thấy anh thay bức hình của chị Linh ấy.Và bây giờ,bức hình ấy phải được thay và đó là hình em.
Cô cứng cỏi với giọng nói đầy dứt khóat.Nam giật mình.Đúng vậy,Nam chẳng để ý đến những chi tiết nhỏ đến vậy.Vì Linh là con gái nên thế chăng?Hay vì thật sự Nam chưa quên hẳn Linh của ngày xưa?Anh cũng không rõ.Nhưng những lời nói của Linh hôm nay,anh thấy đau nhói trong tim,anh thấy mình thật sự có lỗi với Linh.Một lỗi vô tình với cái tính hời hợt ấy.Anh giận mình lắm.
Anh đến bên Linh,ôm chòang vai cô.
-Anh xin lỗi nhé!Anh vô tình quá!Anh làm em phải suy nghĩ nhiều lắm phải không?
-Không sao anh ạ,vì đó là quá khứ nên em tôn trọng anh.Nhưng em là hiện tại,em cũng cần một sự tôn trọng riêng.
Anh nhìn Linh,mắt cô ngấn lệ.Anh lấy tay chùi vội nước mắt vì anh không muốn thấy Linh khóc.
-Thôi,thôi!Không có khóc!
Linh nhẽm miệng cười.Cô thế đấy,khóc đó rồi cười đó.Nhưng Nam lại thích cô như thế vì cô rất thật với trái tim của mình.
-Mình ăn tiếp đi kẻo nguội.
-Uhm nè,em nấu ngon không?
Nam nhăn mặt.
-Dở quá đi!
Linh phụng phịu,cúi mặt không nói một lời.Nam mỉm cười.
-Mai em với anh về thăm mẹ anh nhé,đã lâu rồi anh không về.
Linh ngước mặt nhìn anh,nhìn sâu trong tận ánh mắt anh.Linh gật đầu cười duyên.
“Nhặt được của rơi .. tạm thời bỏ túi” _ Nam tự cười với chính mình vì câu nói ấy của thằng bạn thân.
Ngày hôm sau,Nam và Linh trên đường về thăm mẹ,bây giờ Nam tin sau lưng sẽ luôn có Linh,một cô Linh cũng ngọt ngào chẳng kém gì chiếc ví màu hồng với ba bông hoa sắc nét.
Tình yêu không hẳn phải xuất phát từ trong suy nghĩ hay trái tim,có khi nó đuợc bắt đầu từ một điều gì đó rất đặc biệt và giản đơn,ta biết chấp nhận nhau và cùng phát triển,tình yêu ấy sẽ luôn nảy nở.

“Đêm tháng sáu và chốn quen thuộc…
Quán đông, hơi ồn ào vì tiếng nhạc. Mùa hạ nóng nực đã đông đặc lại ở một nơi nào đó.
Ở đây chỉ có gió đêm nhè nhẹ lướt sát dưới vòm mái quán, khéo léo tránh qua
các cột rồi bay về ngả nào xa tít tắp.
“Ái” Em kêu nho nhỏ rồi đập xuống cổ chân. Nhắm mắt tôi cũng có thể hình dung ra
con muỗi vô.. số tội đã bị em đặp rơi. Nó hành phúc hơn tôi thì phải,
vì nó được chết dưới tay em. Tôi giả vờ mang bộ mặt đau khổ chĩa cặp kính cận về phía em.
- Sát sinh. Ôi tội nặng không để đâu cho hết!
Em ngồi thẳng người nhìn chằm chằm sang tôi, đôi mắt mở lớn,
chạm ánh nhìn tinh quái của tôi biến thành cái nhíu mày tức giận.
- Hả? Này ông kia, đừng có mà giả bộ! Ông sẽ làm gì với khẩu súng nếu con hổ vồ ông?
- Hơ hơ… Nhưng mà con muỗi đâu phải là con hổ?
Cô nhỏ đã rơi vào cái bẫy tôi gài sẵn. Nhìn thấy tôi cười, em đỏ mặt,
thở mạnh một cách tức giận rồi quay nhìn về phía khác. Tôi biết mình đã thắng
điểm đầu tiên. Thấy em ngồi có một mình, tôi đã tách khỏi đám bạn đến xin ngồi
cùng bàn. Em lơ đãng, ngay cả câu hỏi lịch sự của tôi, em cũng không hề đáp lại.
Vậy nên tôi mới phải tìm cách chọc để biết rằng em không nói không phải vì…
volume bị hỏng mà chỉ vì em… kiêu(!)
Tôi cũng không rõ vì cớ gì mà đến bắt quen với em. Ngốc đến mấy tôi cũng phải
hiểu chẳng ai đến đây một mình chỉ để giết thời gian bên cạnh cốc nước cam và
cảnh trời đêm cả. Đám bạn em dadng mê mải với karaoke trên gác hai, tụi bạn tôi
cũng đang ồn ào nơi góc kia của quán. Có lẽ cả tôi và em cũng đi tìm sự
yên lặng tương đối?
Cô nhỏ không quay đi nữa mà hướng về phía tôi, khong phải để nhìn tôi mà là
phía sau tôi, mặt hồ đêm tối sầm ngăn cách với trời sao bằng những ánh đèn bờ
bên kia, xa như một giấc mơ khó níu giữ. Tôi thoáng thấy trong mắt em những
gợn sáng đèn run rẩy và hoang dã.
- Ở nơi đó chắc là đẹp lắm!
- Vâng, rất đẹp, nhưng xa đến mức ngay cả trong mơ em cũng không tới được.
Ơ… làm sao ông biết đựơc em đang nghĩ gì?
Tôi cười, thành thật thú nhận:
- Dự đoán thôi! Tôi cũng thường nghĩ tới “nơi đó” khi ngồi một mình nhìn về xa xăm…
Tôi không biết “nơi đó” ở đâu, nhưng biết ở đó giữ tất cả những kỷ niệm và ước mơ
quá khứ và tương lai của tôi… “Nơi đó” khó xác định, và nghĩ về nó tức là lúc
tôi không nghĩ hản về một cái gì cụ thể cả.
Em mừng rỡ:
- Tuyệt quá, em cũng thế… Nhưng em đang tập trở thành một người thực tế.
Em biết “nơi đó” chỉ tồn tại với những ai lãng mạn thôi.
- Những người lãng mạn thực tế hơn ai hết. Họ nhận được bản chất cùng sự nhiều mặt
của một sự vật xảy ra. Em vừa lẫn lộn giữa hai khái niệm “lãng mạn” và “mơ mộng” rồi!
Cô nhỏ im lặng. Cho tới lúc không thể chịu nổi nữa,
- Ông là người… chẳng giông ai cả! Nói chuyện với ông,
em cảm thấy như bị ý tưởng ông quấy đảo lên.
-Càng tốt. Em sẽ không thể quên được tôi một cách dễ dàng. Nhưng mà – Tôi lại cười
kiểu đồng lõa – chỉ có những ai khác người mới có thể nói chuyện được với nhau thôi!
***
Hôm sau, tụi bạn quây lấy tôi chất vấn:
- Tối qua mày làm cái việc ngớ ngẩn gì đấy hả?
- Phải nói nàng cũng dễ thương. Nhưng mà mày bỏ anh em đi lẻ không đẹp chút nào!
- Đặc biệt! “Triết … ra” thích nước cam vắt hơn cafe đen. Đại hạn! Đại hạn! Hà… hà…
Tôi chỉ biết nhăn nhăn như khỉ :” Kệ tao!”
Tôi chẳng thích những gì quá hợp lý. Em giống như một trò đùa mạo hiểm tôi mới chơi
lần đầu và muốn mình trở thành người khám phá.
Cô nhỏ ấy tất nhiên là còn đi học, ở một trường trung học mà trước khi quen em,
tôi mới chỉ biết tên. Giờ đây tôi còn biết rằng công trường ngoài những hàng kem,
chè, ô mai còn có một quán cafe nhỏ. Ở đấy, tôi còn thỉnh thoảng ngồi đợi cô nhỏ
tan trường mỗi chiều tôi được nghỉ việc sớm. Mùa hè đã trôi qua thật nhiều ý nghĩa.
Tôi và em quen nhau không đo bằng thời gian mà tính bằng mùa. Mùa thu đợi trước
công trường, gã con trai nào cũgn dễ trở thành thi sĩ.

Anh, đồng ý làm người yêu của em nhé?
    Trong đôi mắt cương quyết ấy, tôi nhận ra câu hỏi đó không phải là
    trò đùa nhưng tôi vẫn khựng lại và đợi chờ một cái gì đó chắc chắn hơn.
    – Sao, anh sợ à?
    – Không… anh làm gì…gì mà phải sợ chứ?
    Lời nói ấp úng của tôi khiến em cười khanh khách.
    – Vậy là anh đồng ý hả?
    – Ừ. Anh đồng ý…nhưng…
    – Không nhưng gì ở đây cả. Anh đứng dậy!
    Tôi bối rối:
    – Để làm gì cơ?
    – Để chở em đi chơi chứ còn gì nữa, anh vừa đồng ý làm người yêu của em còn gì.
    Tôi đứng thoắt dậy như thực hiện một mệnh lệnh được cấp trên giao phó.
    – Ok. Chúng ta đi đâu?
    – Đi đến nơi nào cần chúng ta đến.
    Tiếng cười của em khiến một thằng đàn ông bảnh trai như tôi cũng phải tuân lệnh,
    đôi mắt ấy khiến trái tim tôi dù có chai sạn đến đâu cũng phải lặng câm để thổn thức.
   ***
    …, Sáu tháng trước
    Hôm ấy, cũng như thường lệ tôi chọn cho mình một chỗ ngồi thật khuất người
    qua lại trong quán cafe mà tôi hay đến. Em xuất hiện trước mắt tôi trong
    trang phục áo dài tím Huế thật duyên dáng và tôi chợt nghĩ chiếc áo dài này
    có lẽ chỉ dành riêng cho người con gái Huế như em. Với những tình khúc ngân vang
    của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, tôi đam mê nhìn em đắm đuối.
    Trong khi đang mãi miết đuổi theo ý nghĩ của mình, tôi nghe tiếng em hỏi:
    – Thưa ông, ông dùng gì ạ?
    – À, cho tôi một tách cafe sữa nhưng thật ít sữa và không cần đá.
    – Dạ.
    Em quay mặt đi, không nhận ra sự khác lạ của vị khách đang chăm chú nhìn em.
    Kể từ ngày hôm ấy, bất cứ khi nào rảnh hay cần phải giải quyết chuyện gì trên
    máy tính tôi đều mang theo chiếc máy tính xách tay đến quán uống cafe và cũng
    để gặp em. Thật may mắn cho tôi, lúc nào tôi đến cũng được em phục vụ,
    đó cũng là chuyện thường vì có thể em được giao phục vụ khu vực tôi đang ngồi.
    Ngoài những lời hỏi ” ông dùng gì?, ông đi mấy người?”, tôi chưa bao giờ nghe
    em hỏi thêm điều gì về vị khách quá quen thuộc này là tôi. Nếu bạn bè luôn
    cho rằng tôi là một thằng đàn ông quá lạnh lùng với phụ nữ thì có lẽ em là một
    đối thủ đáng gờm nhất mà tôi gặp.
    Hôm nay, tôi vẫn ngồi chỗ ấy và đang chờ đợi cô phục vụ là em xuất hiện,
    nhưng lạ thay một cô bé khác không phải là em đến hỏi tôi.
    Tôi ngạc nhiên và hỏi cô nhân viên mới:
    – Cô bé hôm nào cũng đến đây hỏi tôi ” Ông uống gì”,
    sao hôm nay tôi lại không thấy?
    Cô nhân viên trẻ nhìn tôi cười tủm tỉm như trên khuôn mặt tôi dính phải cái gì,
    cô trả lời nhanh nhảu:
    – Anh hỏi Thương à? Hôm nay, nó bận chút việc không đi làm được nên em
    phải làm thay nó nè!
    ” Hóa ra em tên là Thương”, tôi nghĩ và mỉm cười vì một điều gì đó.
    Cũng có thể cái tên đó tôi đã muốn biết từ lâu và cũng có thể cái tên ấy rất hợp
    với tính cách, con người của em và cũng rất đậm chất Huế. Sau khi hỏi và đã biết
    tôi dùng gì, cô gái trẻ quay lưng rời khỏi bàn trong khi tôi đang muốn hỏi về em
    rất nhiều, mà bấy lâu nay tôi chưa thể mở lời được bởi sự lạnh lùng của em.
    Sau khi cho đá vào cafe, tôi khoáy đều tay, nhấp môi ” Sao ngọt thế này nhỉ?”.
    Tôi chợt mỉm cười và cũng bất chợt nhớ em. Bởi từ khi tôi hay lui tới nơi quán
    quen này, em cũng quá quen thuộc với vị khách như tôi và em cũng rõ thói quen
    với một tách cafe rất ít sữa tôi hay uống. Hôm nay, không có em tôi quên mất
    thói quen mà lúc trước tôi hay gọi thức uống, nên tách cafe lúc này làm tôi thấy
    chông chênh và lạc vị như thiếu vắng hình bóng của em trong tôi.
    Tâm trạng hụt hẫng, tôi rời quán sớm hơn theo dự định…
    …., Khoảng bốn tháng trước
    – Cô bé. Anh muốn hỏi.
    – Dạ. Ông hỏi gì?
    – Em…em…đừng gọi anh bằng ông được không? Anh còn trẻ mà!
    Em quay mặt đi, không thèm trả lời tôi thêm tiếng nào nữa, nhưng kể từ hôm ấy,
    mỗi ngày tôi tự đặt ra mục tiêu cho mình phải nói chuyện ít nhất là một
    câu khi mỗi lần gặp em.
    Hôm nay, tâm trạng tôi rất tốt. Có thể vì công việc vừa giải quyết xong,
    cũng có thể vừa bước vào quán tôi đã gặp được em.
    – Em nè!
    – Gì vậy ạ?
    – Em…em…Anh muốn hỏi?
    – Anh cứ hỏi ạ?
    – Nếu bạn anh tỏ tình với một cô gái mà cậu ấy yêu thì tỏ tình sao em nhỉ?
    Trong ánh mắt thấp thoáng chút tươi vui rồi bỗng chốc tan biến mất.
    – Xin lỗi, em không biết.
    Em quay lưng, không thèm ngoảnh lại nhìn tôi. Tôi đưa mắt dõi theo tà áo dài
    của em cho đến khi em đi khuất đằng sau quầy thu ngân, lòng chợt vui chợt buồn.
    Và tôi biết tôi đã… rất muốn gặp em!
    …
    ” Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên dòng suối mơ; nhẹ vương theo gió,
    gió mang câu thề, xa rời chốn xưa. Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ;
    mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi”
    Mãi ngân nga theo lời bài hát mình yêu thích mà quán đang mở, tôi vô tình đưa
    ánh mắt tìm kiếm em. Cũng thật vô tình ánh mắt tôi chạm đôi mắt to tròn của em
    ”em cũng đang nhìn tôi”, tôi mừng thầm nghĩ vậy nên cố nỡ nụ cười thật tươi
    với em nhưng rồi niềm vui của tôi vụt mất khi em quay mặt về nơi khác.
    – Chào ông bạn kiến trúc sư.
    Đằng sau lưng tôi có tiếng nói. Tôi quay mặt ngước lên và nhận ra thằng
    bạn thân thời phổ thông, tôi cất tiếng chào:
    – À, Thắng ” chán đời” đây mà.
    – Tớ nói cho mà nghe nhé! Biệt danh đó đã lâu không thuộc về tớ rồi.
    – Nào, mời ngồi. Cũng đã lâu rồi không gặp, trông cậu bảnh trai hơn hồi xưa nhiều đấy.
    – Còn cậu thì vẫn vậy nhỉ!
    – Là sao?
    – Một gương mặt đăm chiêu và một đôi mắt rất romantic. Và, và…
    – Và gì cơ?
    – Và luôn làm cho mấy em phải chết già vì đợi cậu.
    – Thật vậy sao! Vậy mà mình đang phải chết già để đợi được em yêu đây này!
    Thắng chỉ ước có thế, khi nghe tôi nói vậy nó nhổm người dậy hét lên sung sướng:
    – Có một cô nàng như vậy thật sao? Là ai vậy tớ rất muốn biết đấy?
    Nói rồi Thắng đảo mắt quanh quán cafe một vòng rồi tỏ vẻ nghi ngờ:
    – Hay cô gái ấy đang có mặt trong quán này.
    Mặt tôi bỗng đỏ bừng như vừa bị ai đó bắt quả tang đang ăn vụng. Tôi ấp úng:
    – Làm…làm gì có.
    Để đánh tan sự nghi ngờ trong trí tưởng tượng của ông bạn trinh thám,
    tôi chuyển sang hỏi thăm tình hình Thắng:
    – Cũng mấy năm trời rồi mới gặp lại cậu, từ cái hôm đám cưới Nhung đến giờ ấy nhỉ!
    Dạo này nhà hàng, khách sạn mở đến đâu rồi?
    Thắng đưa tay chỉ quanh quán cafe một lượt như giới thiệu về nơi mình đang
    làm với một niềm kiêu hãnh:
    – Đây là quán cafe của ông Hoàng Chiến, được xây dựng và đi vào hoạt động vào
    năm 1991, thiết kế và sắp xếp dựa trên mô hình xoắn ốc. Là một kiến trúc sư
    chắc cậu đánh giá cao kiến trúc ở đây chứ?
    Hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, tôi ngơ ngác chưa kịp nói gì
    thì ông bạn tôi nhanh nhảu:
    – Và sau 21 năm quản lí miệt mài và khá có tiếng tăm, thì đến đời thứ 2 người
    được hưởng sự thừa kế chính là mình Hoàng Thắng.
    Vừa dứt lời Thắng đã cất tiếng cười tinh quái.
    – Mình tin chắc rằng cậu sẽ càng bất ngờ hơn khi mình thông báo hôm nay là
    ngày đầu tiên mình nhận chức.
    – Ừ. Bất ngờ quá! Vì hôm nào mình cũng đến đây uống cafe, bị những kiến trúc
    tinh xảo và rất lạ ở đây giữ chân không muốn rời, nhưng lại không biết
    chủ nhân của nó lại là cậu.
    – Có thật không đấy! Hay đến đây còn có mục đích nào khác nữa?
    – Làm… làm gì có!
    Cuộc nói chuyện kéo dài với những tiếng cười đùa, những lời giải thích của tôi
    và sự nghi ngờ của thằng bạn có máu trinh thám… Nhưng cho dù có nói chuyện với
    ai hay đang làm việc gì thì tôi vẫn thường xuyên đưa đôi mắt kiếm tìm em.
    Trong vô thức, tôi hình thành nên một thói quen rất xấu đó là ” nghiện” nhìn em.
    Với tôi ngày nào công việc quá bận rộn, không thể đến quán uống một tách cafe
    ít sữa, không được nhìn thấy em thì hôm đó mọi chuyện trở nên nhàm chán và
    con người tôi như thiếu sức sống. Không được ngắm em, không được nhìn em cười
    là cứ y rằng hồn tôi cứ thơ thẫn ở nơi nào không hay!
    Và tôi biết tôi đã rất… nhớ em.
***
    … Cách đây chừng hai tháng
    Trong cuộc sống mỗi người sẽ chọn cho mình một con đường riêng, nói đơn giản
    hơn là với mỗi người sẽ có một cách sống khác. Và từ cách sống đó họ lựa chọn
    cho mình một công việc phù hợp, một người bạn đời lý tưởng hay ngay cả việc nêm
    nấu một món ăn hợp khẩu vị. Riêng tôi, tôi chọn cho mình một tách cafe vừa ý và
    một không gian yên tĩnh để lắng nghe trái tim mình. Từ khi bước chân vào công việc,
    vào một xã hội không dành riêng cho bản thân, tôi đã quyết tâm chọn ra một
    con đường cho riêng mình mà không phải cho một ai khác và từ đó tôi học cách
    uống cafe. Có lẽ một tách cafe rất ít sữa sẽ đắng với một ai đó nhưng nó lại
    quá đậm đà và vừa khẩu vị với tôi.
    …Tiết trời hôm nay thật dễ chịu, tôi thấy lòng bỗng nhẹ tinh.
    Em mỉm cười chào tôi khi đặt tách cafe xuống mặt bàn, em nhìn tôi trong giây lát
    rồi cất tiếng nhẹ nhàng hỏi:
    – Vì sao anh lại thích uống cafe ít sữa và không đá vậy?
    Tôi vừa sung sướng vừa bất ngờ khi nghe câu hỏi của em. Vì từ khi biết em đến nay,
    người luôn đặt câu hỏi cho em là tôi và em cũng thật kiệm lời khi đáp trả những
    câu hỏi đó. Được nghe em hỏi, tôi vui mừng hớn hở ra mặt:
    – À, với anh một tách cafe ít sữa sẽ giúp anh cảm nhận được hương vị
    đậm đà hơn của cafe.
    Tôi dừng lại và nhìn em trong giây lát rồi tiếp lời:
    – Anh không cho đá vào khi uống cafe là muốn giữ hương vị ấy lâu hơn chứ không
    giống một tách cafe chỉ đậm đà ban đầu mà trở nên nhạt vị một lúc sau.
    Cũng giống như…
    Chưa nghe tôi nói hết lời thì em đã vội cuối chào rồi quay lưng đi, tôi thoáng
    thấy nét buồn hiện rõ trên gương mặt của em. Tôi đã rất muốn em biết những gì
    tôi đang còn muốn nói “cũng giống như tôi muốn nhìn em vẫn mãi là em trong tôi
    không hề thay đổi”.
    …
    Cuộc sống là một điều gì đó không thể nói hết bằng lời và cũng không thể đoán
    trước điều gì sẽ xảy ra. Cũng giống như tôi, nếu trước kia tôi luôn thấy mình
    khô khan và quá xem nhẹ mọi chuyện diễn ra xung quanh mình thì giờ đây tôi
    như một người khác. Nhìn từng giọt mưa rơi tí tách tôi thấy lòng mình xao xuyên
    và nhớ nhung một hình bóng thoắt ẩn thoắt hiện thật mờ ảo và mông lung.
    Trông thấy các cô bé, cậu bé thả diều và rong rũi đuổi bắt nhau tôi ước rằng mình
    có những đứa con ngây thơ và hồn nhiên như vậy cùng một người con gái vừa xa lại
    vừa gần trong trái tim tôi…
Nhấm nháp từng ngụm cafe thơm nồng và thưởng thức “đặc sản” của Huế đó là những
    cơn mưa cuối đông trĩu hạt, tôi như say trong tiếng nhạc du dương với những
    tình khúc Ngô Thụy Miên nhẹ nhàng và sâu lắng.
    – Anh Thiện phải không?
    Sau lưng tôi có tiếng gọi nhỏ, tôi quay lại nhìn một lúc lâu mới nhận ra đó là
    Nhung, cô gái đã yêu tôi trong suốt mấy năm học Đại học, một người đã vì tôi
    mà tổn thương rất nhiều. Tôi vội đứng dậy kéo ghế mời Nhung ngồi và đáp lại câu
    hỏi của Nhung bằng một nụ cười thật tươi:
    – Thật lâu lắm rồi mới gặp em, dạo này em thay đổi nhiều quá suýt nữa
    anh nhận không ra.
    – Đó cũng là điều tất nhiên mà, thoát khỏi đời sống sinh viên phải ra ngoài
    bươn chải với cuộc sống thì phải thay đổi chứ anh!
    Qua câu nói của Nhung tôi như sực tỉnh lại và nhận ra mình cũng đã gần cái tuổi 30.
    Tôi không còn vô tư thích gì làm nấy như trước kia và càng không có nhiều lựa chọn
    khi tìm kiếm mục tiêu của cuộc đời. Nhưng điều tôi có là một công việc ổn định,
    được bạn bè đồng nghiệp kính nể, ông chủ tin tưởng và một trái tim đang rong ruổi
    theo đuổi một bóng hình còn đang rất mờ ảo và không biết có ngày mai…
    Tôi phải làm gì đây, phải chăng là quyết tâm thực hiện giấc mơ ” một gia đình nho nhỏ”.
    Tôi mỉm cười ngớ ngẩn khi nghĩ đến em và trong vô thức tôi tìm kiếm em với đôi mắt
    vô hồn, tôi thấy em đang tiến lại gần mình hơn, con tim tôi thổn thức như muốn
    nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Em nhìn tôi trong thoáng chốc rồi chuyển ánh mắt sang
    cô bạn đối diện ngồi cùng tôi, em kính cẩn hỏi:
    – Chị dùng gì ạ?
    Nghe cô phục vụ hỏi vậy, Nhung nhìn tôi và nhìn tách cafe đặt trên bàn.
    – Anh vẫn còn giữ thói quen ấy à!
    Vì thích anh nên em cũng hình thành thói quen giống anh từ khi nào không hay.
    Nói vậy rồi Nhung nhìn về hướng cô phục vụ đang chờ đợi sự phản hồi từ mình.
    – Cho tôi một tách cafe giống anh ấy nhé!
    – Dạ
    Em cuối chào rồi quay đi với tiếng đáp khẽ khàng, trong thoáng chốc tôi nhìn ra
    được một chút buồn trong đôi mắt sâu thẳm và to tròn của em.
    – Anh Thiện biết không, anh thay đổi nhiều lắm đó!
    Mãi đuổi theo ý nghĩ về em tôi quên mất có sự hiện diện của Nhung.
    Tôi lắc đầu và cười đáp:
    – Đâu có, anh vẫn vậy mà!
    – Dù trước kia hay bây giờ thì em vẫn luôn tự tin mình hiểu anh mà.
    Đây là lần đầu tiên em thấy anh có ánh mắt khác lạ với một cô gái.
    Anh không biết sao?
    Tôi biết chứ, tôi biết rất rõ nhưng tôi cũng muốn thử cô bạn gái năm xưa về khả
    năng đoán tâm lý của một bác sĩ ra sao.
    Tôi đưa tay xua đi ý nghĩ trong đầu Nhung:
    – Anh nhìn ai khác lạ cơ?
    – Anh đừng giả vờ không biết. Ánh mắt mà suốt mấy năm trời em chờ đợi ở anh nhưng
    đã không thành sự thật nay đã xuất hiện rồi! – Nhung cười nói.
    Tôi không muốn bị nghi ngờ thêm nữa nên hỏi Nhung về chuyện gia đình và công việc.
    Nhung hăng hái kể về gia đình nhỏ của mình, về niềm vui khi cô con gái bé bỏng vừa
    tròn một tuổi và về công việc của một bác sĩ tâm lí. Trong cuộc nói chuyện ấy tôi
    biết Nhung đã là một phụ nữ chững chạc hơn năm xưa rất nhiều và cô ấy cũng đã quên
    tôi từ rất lâu rồi, “vậy là nên buồn hay nên vui?”. Cuộc nói chuyện kéo dài với
    những tiếng cười nói vui vẻ và cả những ánh mắt thi thoảng lại nhìn em, nhưng vẻ
    mặt không mấy tươi vui của em khiến tôi e ngại và thấy bối rối.
    Phải chăng tôi đã rất… rất sợ mất em!!!
***
    …, Cách đây một tháng
    Từ sau hôm tôi gặp Nhung ở quán cafe, và được em phục vụ, tôi nhận ra em thay đổi
    khá nhiều. Em trở nên ngại ngùng với tôi. Tôi không thể đoán được em đang nghĩ gì
    nhưng lòng tôi thấy buồn vì ánh mắt trong trẻo ấy đã không được vui như trước nữa.
    Tôi đã từng hỏi thăm về em rất nhiều qua những cô bé phục vụ thay thế em những
    ngày em không đến làm việc. Chuyện tình của em cũng thật đáng buồn, em đã yêu một
    chàng trai nhưng không dám đối mặt với tình cảm của mình, bởi anh ta là người
    khiến quá khứ đau buồn của em trỗi dậy. Khi nghe vậy, tôi chỉ ước mình là chàng
    hoàng tử trong trái tim em, là chàng trai em đang yêu thầm ấy.
    Nhưng biết làm gì đây, tôi chỉ dám ngồi rất xa để quan sát ánh mắt trong trẻo ấy
    khi buồn khi vui mà không thể động viên, an ủi.
    Tôi xót xa nhận ra… Mình là một người thừa trong trái tim em.
    Cái rét buốt mùa đông vẫn chưa dứt, tôi co người lại thưởng thức từng ngụm cafe nóng,
    đậm đà và lắng nghe từng giai điệu du dương từ tiếng đàn Violong.
    Tôi mê mẫn như lạc vào cõi thiên đường xa xăm.
    Càng si mê hơn khi nghe tiếng em khẽ gọi:
    – Em ngồi cùng anh một lúc được chứ?
    Tôi đứng dậy và chẳng biết nói gì, cuối người lịch thiệp tôi kéo ghế mời em:
    – Được chứ! Mời em ngồi.
    Em nhìn tôi bằng ánh mắt quyến rũ, sưởi ấm từng cơn lạnh đang co thắt ngoài kia
    và cũng sưởi ấm trái tim tôi đang run rẫy vì một điều gì đó em sẽ nói và tôi đang
    chờ đợi được lắng nghe. Tôi nhìn em và tôi nghĩ ánh mắt đê mê của tôi đã đánh
    mất lí trí vì em mất rồi.
    Em mỉm cười và bất giác tôi cảm nhận trái tim mình khẽ run lên vì vui sướng,
    em chớp đôi hàng mi cong cao vút thấp thoáng một chút gì đó ngập ngừng:
    – Tạm biệt anh!
    Em nói điều gì vậy mà sao tôi thấy lòng bất an, tuy rất muốn hỏi em thật nhiều
    nhưng tôi cũng kiềm chế bản thân mình lại để không cho những câu hỏi ngớ ngẩn
    ấy tuôn ra.
    Em tiếp lời:
    – Rất vui vì được gặp anh trong thời gian qua, em sắp chuyển chỗ làm, cũng không
    hiểu sao lại muốn gặp anh để báo cho anh biết điều đó.
    Em kéo ghế đứng dậy và kính cẩn cuối chào dự định quay đi, tôi khựng người lại
    và chờ đón từng cơn gió lạnh ngoài kia ùa vào. Tôi có linh tính một điều gì đó
    thật xa xôi và bỗng thấy lòng tê buốt.
    – Anh,… anh có thể… biết chỗ làm mới của em được chứ?
    Em mỉm cười và đáp lại câu hỏi ấy chỉ bằng hai chữ: “Tại gia”
    ” Sao vậy, ý em là sao, em sắp lấy chồng ư?”, nghĩ vậy lòng tôi thấy trĩu nặng và
    nhói đau. Nhưng tôi có thể làm gì bây giờ, em là người đầu tiên trong đời khiến trái
    tim tôi run động và cũng chính em lúc này giúp tôi nhận ra mình thật yếu mềm
    và hèn nhát. ” Lẽ ra, tôi nên thổ lộ với em về tất cả, nhưng giờ điều tôi có thể
    làm cho em là chỉ biết cầu chúc em hạnh phúc’”. Những ý nghĩ ấy cứ luẩn quẩn trong
    tâm trí tôi, nó dày vò và làm trái tim tôi phải rên rỉ. Em quay lưng đi với những
    niềm vui mới, để lại sau lưng mình có một kẻ khờ đang cố gắng gượng tỏ ra không
    mấy bận tâm về em nhưng thật ra ” Anh ta rất đau, rất rất đau…em à!”.
    …. Ngày tháng dần trôi, một ngày, hai ngày và gần một tháng từ ngày em chào
    tạm biệt tôi, tôi vẫn giữ thói quen uống cafe của mình nhưng thói quen ” nghiện”
    nhìn em đã không thể thực hiện được nữa. Tôi vẫn ngồi góc quán quen ấy, vẫn thưởng
    thức những tình khúc bất tử của tháng năm nhưng sao hương vị cafe lại thay đổi.
    Hóa ra sự đậm đà và những ngọt ngào của mùi hương quyến rũ trên từng giọt cafe
    ấy cũng đã bị em mang theo đi mất. Tôi bâng khuâng, lặng im và trầm ngâm hơn,
    tôi không còn hào hứng mỗi khi bước đến quán nữa, bởi từng ngày, từng giờ góc quán
    quen ấy khiến tôi nhớ đến em nhiều hơn. Nhưng biết đi đâu tìm em về, đi đâu đây
    khi tôi không biết những gì về em, hỏi nhân viên ở quán cũng không ai hay biết rõ
    về em và người ta chỉ báo rằng ” Em hứa sẽ quay lại để giải quyết một việc quan trọng”.
    Lấy đó làm niềm tin và một chút hy vọng lóe sáng giữa bầu trời mờ mịt mây đen
    đang che khuất, nên nơi đây vẫn còn thuộc quyền sở hữu của vị khách quen này là tôi.
   ***
    ….Hôm nay!!!!
    Em ngồi sau lưng tôi, vòng tay em có lúc nới lõng rồi bỗng chốc lại riết lấy
    thân hình vạm vỡ của tôi. Tôi vẫn đang hồi tưởng lại mười phút trước, khi tôi
    còn ngồi trong góc quán quen. Tâm trạng không vui, một gương mặt ủ dột tôi không
    còn muốn đưa mắt tìm kiếm ai cả từ ngày em ra đi. Chính vì vậy mà khi em đứng bên
    cạnh nhìn tôi một lúc lâu tôi mới phát hiện ra sự có mặt của em. Mọi nghi vấn và
    chờ đợi trong tôi đã lên đến đỉnh điểm khi thấy em. Nhưng chưa kịp nói lời nào thì
    đã bị em đưa tay bịt miệng và hỏi tôi: ” Anh, đồng ý làm người yêu của em nhé?”
    Nếu lúc này, ai đó có hỏi tôi ” Tâm trạng thế nào?”, thì tôi không mảy may,
    bâng khuâng và hoài nghi mà chỉ biết trả lời là ” Tôi đang rất hạnh phúc vì có em”.
    Em dẫn tôi đến một nơi mà em gọi là ” thiên đường của trái tim”, một đồng cỏ rộng mênh
    mông và tươi tốt. Em và tôi dừng chân tại một tảng đá lớn nằm dưới gốc cây khá nhiều
    năm tuổi. Em không có ý định giải thích mọi chuyện với tôi mà chỉ nhìn tôi một hồi
    lâu rồi mỉm cười.
    Em hỏi tôi:
    – Anh yêu em từ bao giờ?
    Thay bằng đáp án cho câu hỏi của em, tôi cười ngạo nghễ và hỏi lại em:
    – Em tự tin là anh có yêu em?
    – Anh không yêu em thì em về trước nhé! – Nói rồi em đứng dậy tỏ vẻ giận hờn.
    Tôi vội nắm lấy bàn tay em tha thiết:
    – Anh… anh đã rất… rất yêu em!
    Em ngồi xuống, nhìn sâu vào mắt tôi và nỡ một nụ cười thật tinh nghịch.
    – Em đùa đấy, còn muốn nhìn anh lâu lắm không bỏ về được đâu.

Tâm bấm vào thông báo, nick name "Đau khổ đủ rồi, hạnh phúc được chưa" vừa gửi cho cô một lời đề nghị xác nhận mối quan hệ: Đang hẹn hò.

***
Tâm đăng nhập tài khoản facebook, như một thói quen, cô vào trang cá nhân của anh trước khi xem những thông báo ở trang của mình. Bỗng, trái tim cô như có bàn tay ai bóp chặt, chưa bao giờ Tâm thấy hai chữ "Kết bạn" to đùng hiện trên trang cá nhân của Nam lại trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn với mình đến thế. Anh đá văng cô ra khỏi cuộc đời anh như thế còn chưa đủ đau đớn sao mà giờ ngay cả sự kết nối ảo này anh cũng đành đoạn cắt đứt.
Chẳng lẽ, anh đã chính thức xóa tên cô ra khỏi nhật ký đời mình? Chẳng lẽ, chia tay là ngay lập tức quay lưng, cắt đứt tất cả mọi liên hệ với người kia như thế ư? Cô cũng từng là một nửa yêu thương của anh mà. Tâm nhìn vào màn hình đờ đẫn, tự ái ngập ngụa trong tim, mùi vị mặn chát dâng lên nơi đầu lưỡi, cô định bấm thoát ra khỏi facebook thì...
"Chúng ta để relationship" đi. Cái quái gì thế này? Tâm bấm vào thông báo, nick name "Đau khổ đủ rồi, hạnh phúc được chưa" vừa gửi cho cô một lời đề nghị xác nhận mối quan hệ: Đang hẹn hò. Tâm cười khẩy và thầm nghĩ, lại một tên vừa rảnh vừa biến thái nào đây. Bấm vào trang cá nhân, cô hơi khựng lại bởi khuôn mặt người con trai này khá quen, hình như cô đã từng gặp ở đâu đó, nhưng tuyệt nhiên không nhớ ra.
Những ghi chú và trạng thái của người này dường như là viết riêng để cho ai đó đọc được, tất cả chúng đều hàm chứa một nội dung: Đau khổ đủ rồi, hạnh phúc được chưa? Tâm đọc một cái note và nhận ra, người con trai này cũng không đến nỗi biến thái lắm, câu từ và ý tứ coi bộ cũng rất được, hơn hết, cô cảm thấy đồng cảm và thấu hiểu một điều gì đó khá sâu kín từ chàng trai lạ mặt này hơn. Cửa sổ khung chát nhấp nháy, là hắn.
- Hey Tâm, để relationship với mình đi.
- Tại sao?
- Vì... mình thích Tâm.
- Nhưng tôi đâu có thích bạn.
- Tâm hãy cho tôi một cơ hội đi, chỉ cần có cơ hội, tôi tin mình có thể làm được.
- Cơ hội gì?
- Cơ hội được bước vào trái tim Tâm.
- Tôi đâu có khóa cửa.
- Là Tâm đang không nhận ra đấy thôi.
- Thật vậy à. Cho tôi một lý do để làm điều đó được không?
- Lý do hả? à ừm, lý do là vì nếu Tâm chịu để xếp những buồn đau lại và mở lòng hơn, người đến sau chắc chắn sẽ tốt hơn người đến trước.
Tâm cuộn mình trong tấm chăn dày, đêm đầu thu đã chớm lạnh, cô nằm ngẫm nghĩ về những lời kẻ lạ mặt vừa nói: Có đúng là khi ta chịu xếp những đau buồn laị, mở lòng ra là ta sẽ gặp những người đến sau tốt hơn không?. Cô mở mắt, nhìn xung quanh, căn phòng này đầy ắp những kỉ niệm thuộc về Nam, mọi thứ ở đây, đều đã từng thuộc về anh và cô cũng vậy... đã có một thời, cô là của anh. Nhưng giờ, hết rồi.
Cuộc đời này vốn đã hữu hạn, tình cảm của con người không có lý gì lại là vô hạn cả, có lẽ đã đến lúc cô chấp nhận xếp những buồn đau, thất vọng đã qua để lại là chính mình – một cô gái yêu đời, tươi trẻ - như chính cô của những ngày chưa có anh. Nhưng tại sao tên lạ mặt đó lại biết mình vừa trải qua những đau khổ nhỉ? Có bao giờ mình than vãn chuyện đó trên facebook đâu, trừ những người bạn thân thiết ra, tuyệt nhiên, không ai biết cô và Nam chia tay với nhau vì sự xuất hiện của người con gái khác. Có lẽ, đây chỉ là một chiêu tán tỉnh của những tay sát gái, phải, Tâm ơi, đừng mơ mộng nữa. Chuông điện thoại đổ từng hồi dồn dập níu cô về thực tại, với tay, trên màn hình, là số của Nam.
- Alo...
- Cô dừng mấy cái trò trẻ con của mình lại đi, chúng ta chia tay rồi, đừng làm phiền tôi nữa.
- Anh nói gì vậy Nam?
- Nói gì cô tự hiểu đi, đã hết thời giả ngây giả ngô với tôi rồi. Đừng làm phiền tôi nữa.
...
Đầu dây bên kia đã ngắt kết nối, Tâm nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, run lên từng hồi. Nước mắt cô tự nhiên rơi mãi không ngừng được. Cô thấy thương cho mình quá, thương cho những yêu thương khờ dại trao đi một thời không toan tính, thương cho những điều đã qua và cả những điều chưa đến. Mày dại quá Tâm ơi! – cô nói với chính mình.
Điện thoại lại rung lên trong tay. Là tin nhắn của nhỏ bạn thân, nhỏ khoe vừa giở trò phá hoại chọc tức được Nam và con bé kia một trận rất hả hê. Thì ra là nó, Nam đã đổ mọi tội lỗi lên đầu cô chỉ vì lòng tốt đặt không đúng chỗ của nhỏ bạn thân. Giờ thì cô cũng chẳng buồn nhắn tin trách móc ai hay giải thích cho ai, cô muốn được yên thân, cuộc tình này đã lấy đi của cô quá nhiều năng lượng, chưa bao giờ cô muốn mình biến thành một con rùa như bây giờ, rụt đầu trong mai và không bị ai quấy rầy nữa, chỉ thế thôi.
Tâm vào facebook sau thời gian ở ẩn. Thật lạ lùng, cô vào trang cá nhân của mình và chỉ thế thôi. Cửa sổ chat lại nhấp nháy, lại là hắn.
- Đau khổ đủ rồi, hạnh phúc được chưa cô bé?
- Ai nói tôi đau khổ.
- Nhìn cái mặt là biết.
- Xạo, anh đã gặp tôi bao giờ đâu.
- Là em không nhìn thấy anh thôi. Nếu không đau khổ vậy chúng ta để relationship đi.
- Được thôi.
Tâm bước ra ban công phòng mình, hít một hơi thật sâu, mùi nồng nàn, hăng hăng của đêm, của lá cây và của cuộc sống xung quanh quện vào nhau chất đầy trong khí quản cô. Cô không hiểu tại sao mình lại đồng ý đặt mối quan hệ: đang hẹn hò với một người không quen biết trên facebook như thế. Hắn lại chẳng có vẻ gì là đang tán tỉnh cô cả vì hắn đã bao giờ đòi gặp cô đâu. Nhưng hình như không hẳn thế, hắn có khả năng đọc được tâm lý và suy nghĩ của cô một cách chính xác. Thần giao cách cảm chăng? Không, làm gì có chuyện trùng hợp vậy. Nhưng dù sao thì, để một cái quan hệ trên facebook như thế, cũng chả ảnh hưởng gì đến cô, đó chỉ là một trò đùa thôi mà. Sau những đổ vỡ, hình như tâm hồn cô trở nên chai sạn hơn, những rung cảm cũng không còn mãnh liệt như trước nữa, với cô, cuộc sống như một canh bạc, sống thật quá cũng chết, sống giả quá cũng chết, chỉ có những đứa giả chết thì mới sống. Cô đang giả chết.
Một chiếc đầm kiểu body màu nude tôn lên những đường nét tuyệt mỹ chết người, móng tay sơn đen, giầy đế thô, tóc xõa ngang, mắt khói, môi đỏ mận, nước hoa Chanel ngọt ngào, Tâm kiêu hãnh đẩy cửa bước vào quán Hi-end gần căn hộ nơi cô sống. Trong ánh đèn vàng ấm áp, những bản nhạc thập niên 80 du dương phát ra từ bộ loa tiền tỉ làm không gian quán thêm phần sang trọng nhưng không kém phần tình tứ. Chọn một chỗ gần cửa sổ có thể ngắm toàn cảnh thành phố về đêm, Tâm dặm lại lớp trang điểm. Nam đến ngồi trước mặt cô sau đó 5 phút.
- Trông em dạo này xinh quá – Nam nói.
Cô đọc được nét lung túng và chao đảo trong mắt anh, Tâm biết, anh không thể cưỡng lại nét quyến rũ của cô, ngay tại đây, ngay lúc này.
- Cũng nhờ anh cả, chẳng phải người ta hay nói, con gái thường đẹp lên sau khi chia tay sao! – Tâm ranh mãnh đáp trả.
- Nhưng lúc yêu anh, em mới đẹp nhất! – Nam vẫn không hổ danh là một tay tán gái thành thần, không có gì mà gã không nói được.
Anh gặp em có chuyện gì? – Tâm vào thẳng vấn đề.
- Anh đến để xin lỗi em, chuyện hôm trước chỉ là hiểu lầm, anh cứ nghĩ em là người buông lời bịa đặt để Lan giận anh nhưng... không phải vậy. Anh xin lỗi. – Giọng Nam có vẻ đầy ăn năn, hôi hận.
Tâm cười khẩy.
- Tâm, anh muốn quay lại với em. – Nam nói, giọng anh run run.
Tâm ngước mắt lên nhìn thẳng vào Nam sau câu nói đó, một thoáng bất ngờ trong đồng tử Tâm nhưng nó ngay lập tức bị dập tắt.
Nam lại tiếp tục
- Anh nhận ra, anh là một thằng ngốc, em là người con gái dành cho anh tình yêu chân thành vậy mà anh không biết trân trọng, anh biết, anh đã làm tổn thương em rất nhiều, anh muốn được bù đắp, muốn được chuộc lại lỗi lầm đã gây ra. Anh...
- Thôi được rồi. Anh không cần đọc diễn văn trước mặt em nữa. Em đã biết chuyện Lan bỏ anh theo gã trai khác sau khi cuỗm của anh không ít tiền, haha, đúng là sự đời. Và giờ, cái kẻ đã từng ruồng bỏ em với cái lý do là: em chưa phải là tình yêu đích thực của anh, để đi theo cô gái đó đang ngồi trước mặt em và đòi chuộc lỗi. Lấy gì để em tin đây?
- Anh có thể làm tất cả. Anh thề đấy. – Nam nói trong đau khổ.
Tâm từ từ đưa bàn tay mình chạm vào tay Nam. Cầm lấy và vuốt ve nó. Mặt Nam giãn ra, có lẽ những nổ lực cùng tấm lòng hối hận chân thành của anh đã được Tâm thấu hiểu. Anh biết mà, Tâm không đời nào bỏ anh, cô ấy rất yêu anh và có thể làm tất cả vì anh. Anh biết mà. Tâm từ từ chồm người lên, tiến sát lại gần Nam, hương thơm tỏa ra từ người cô làm Nam phút chốc chìm trong mộng ảo, mũi hai người chạm nhau, Nam nhắm nghiền mắt để chuẩn bị cho một nụ hôn ngọt ngào tha thứ, nhưng không, môi Tâm lướt qua mặt anh và vị trí mà nó dừng lại chính là vành tai. Tâm thì thào...
- Quay lại ư? Quên chuyện đó đi nhóc ạ. Em không phải là gái gọi. Em xứng đáng được nhiều hơn thế.
Tâm trở lại tư thế bình thường, mắt khép hờ khoan khoái tận hưởng bản nhạc bất hủ của Madona. Nam đã rời khỏi chỗ mình từ bao giờ, cô chẳng để tâm.
Khi bản nhạc kết thúc, cô mở mắt ra. Một người đàn ông đã ngồi thay vào chỗ của Nam từ lúc nào không rõ. Cô nhận ra, anh chính là người có nick name "Đau khổ đủ rồi, hạnh phúc đủ chưa" trên facebook, cũng chính là người đang để relationship với cô, nhưng tại sao hắn lại đang ngồi trước mặt cô thế này.
- Anh làm gì ở đây?
- Tôi đi uống cà phê.
- Ai cho anh ngồi đây?
- Ơ tôi không thấy dòng chữ nào ghi rằng cấm ngồi ở đây cả.
- Anh...
- À tôi đến để nói với cô, lúc nãy cô làm tốt lắm! – Vừa nói, người đàn ông lạ mặt vừa nháy mắt với Tâm.
- Anh, anh theo dõi tôi – Cô bắt đầu nổi cáu.
- Không hề, tôi đứng ở kia và đã nhìn thấy tất cả đấy chứ. – Hắn ta vừa nói, vừa chỉ tay về phía quầy của
quán cà phê – quán cà phê này là của tôi.
- Anh, nhưng, anh, chủ của quán cà phê này là... - Đầu óc Tâm bắt đầu rối loạn.
Thì ra kẻ lạ mặt biết tuốt ấy tên là Hoài, hơn cô 5 tuổi, anh có một số mối quan hệ phức tạp với cô, mà trước đây, Tâm chẳng thế ngờ tới. Chả là thế này, anh ta chính là chủ quán cà phê gần nhà cô, là bạn của anh trai cô – cô đã gặp vài lần trước đây thảo nào thấy quen thế. Chưa hết, anh ta lại còn là người đã từng tình cờ biết được chuyện tình đau khổ của cô qua một lần cô gọi điện khóc lóc với anh trai khi Nam nói chia tay. Nhưng mấu chốt của câu chuyện lại nằm ở chỗ, chẳng hiểu sao sau lần đó anh ta quyết định sẽ để tâm đến cô, nick facebook của anh ta, note, trạng thái đều viết ra là để dành cho cô, và dấu mốc cuối cùng để anh gây sự chú ý của cô chình là cả gan yêu cầu cô đặt relationship với mình trên facebook. Và giờ đây, con người có lắm mối quan hệ "ngoài ý muốn" với cô ấy, đang đưa cô về nhà sau khi chứng kiến từ đầu đến cuối cách mà cô đá phăng tên bồ cũ đểu cán ra khỏi đời mình như thế nào.
- Xem ra anh và em có duyên với nhau quá nhỉ.
- Duyên ư? Không có cái duyên nào lớn bằng cái duyên mình tự tạo ra đâu em.
- Nhưng dù sao, em cũng cảm ơn anh rất nhiều, vì những câu nói của anh trong thời gian qua, em đã lấy lại được dũng khí để vượt qua tất cả.
- Không có gì, đã đặt relationship với nhau rồi thì cũng phải có trách nhiệm với nhau chứ!
- Hì hì, anh vui tính nhỉ. Đến nhà em rồi, em vào đây, cảm ơn anh đã đưa em về.
- Không có gì mà. Chúc em ngủ ngon.
- Tạm biệt, chúc anh ngủ ngon.
Tâm vừa quay lưng đi, đã nghe tiếng anh phía sau.
- Ngày mai, quán cà phê làm kỉ niệm một năm mở quán, mọi người đang rất muốn gặp cô gái nào đang để relationship với anh. Em đến nhé! – Hoài vừa nói vừa đi giật lùi, hai tay đút vào túi quần jean trông rất nghịch ngợm, mắt anh hấp háy nhìn cô.
Tâm cảm thấy trái tim mình rung rinh trong lồng ngực, bỗng dưng một cảm giác xao xuyến, vui tươi len lỏi khắp các tế bào. Cô gật mỉm cười và gật đầu.
- Em sẽ đến!


Ông Trời luôn có mắt, và những kết thúc sẽ vô cùng có hậu như một câu chuyện cổ tích thời hiện đại....

***
Trưa hai mươi tám Tết, An thu dọn quần áo, đồ đạc vào va li một cách nhanh chóng. Anh mừng rỡ và nôn nóng cho thời gian trôi thật nhanh để kịp lúc về quê đón giao thừa cùng gia đình. Nơi ấy có mái tranh tàn tạ, mẹ già thao thức chờ con và đàn em nhỏ dại. Với số tiền thưởng tương đối khá sau một năm lao động chăm chỉ, An sẽ sắm vài bộ đồ mới cho lũ em, phụ mẹ lo toan cúng kiến , trang trí nhà cửa và đón Tết trong sung túc, hạnh phúc.
Điện thoại reo, cô Sáu bà con xa của anh cũng từ quê lên Sài Gòn tìm việc làm. Giữa cái xứ xa hoa này, những người tha phương thường tìm đến sự giúp đỡ của nhau để nỗi nhớ nhà bớt đi chút ít.
- An hả con, qua giúp cô với...
- Có chuyện gì thế cô. Được rồi, cháu sẽ qua ngay...
An vội vã đến nhà bà Sáu. Thì ra trong lúc quét dọn bà Sáu vô tình làm chập mạch điện ngay ỗ cắm. Cái sự cố cỏn con này, An gặp khá nhiều, nên nó không thành vấn đề đối với anh.
An giúp bà sữa chữa và thu dọn nhà cửa. Xong đâu đó, An được bà thiết đãi một bữa linh đình. Trong lúc ăn, tiếng cười, nói của hai cô cháu nổ ra như bắp rang. Họ hỏi thăm nhau về công việc của một năm qua, chia sẽ nỗi buồn của những người xa xứ.
- Thôi hai giờ rồi, chào cô, cháu ra bến xe cho kịp giờ ạ...
An vội vã đứng dậy chào bà Sáu. Từ nhà bà Sáu đến bến xe miền Tây không xa lắm nên anh đi bộ.
Trên đường đi, An gặp một bà cụ trông khá già yếu. Lưng bà còng, mái tóc bạc thưa thớt, đôi mắt híp lại đục ngầu, da dẻ đồi mồi, chảy xệ...
Bà cụ ngồi khóc thút thít bên lề đường cùng với túi đồ bị thũng một lỗ.
- Bà ơi, bà bị gì mà ngồi đây thế. Cháu có thể giúp được gì cho bà?
- Lũ bất lương,...nó lợi dụng ta bất cẩn xếp hàng mua vé về quê mà rạch túi lấy hết vốn liếng rồi. Không có tiền thì bốn đứa cháu ta đón Tết bằng gì đây...
Như khơi trúng nỗi lòng, bà càng khóc nhiều hơn.
An chết lặng hồi lâu. Tâm trí anh bắt đầu hoang mang.
Trên đường, phố xá vẫn nhộn nhịp đón chào năm mới sắp đến. Xe cộ vẫn đông đúc. Người người vui tươi cười nói. Tất cả đều không chú ý và tỏ vẻ quan tâm đến nỗi bất hạnh bên lề đường.
Đôi lúc ý nghĩ sẽ nhắm mắt bước tiếp bỏ lại bà cụ một mình ngồi đó, le lói trong đầu An.
Nếu bước tiếp, cuộc sống của An vẫn bình thường. An vẫn sẽ về quê kịp lúc đón giao thừa cùng gia đình. An vẫn còn đủ tiền mua vài bộ đồ làm quà cho lũ em. Sẽ không một ai có quyền lên tiếng chê trách An, vì chính bản thân họ cũng như vậy.
Và cuối cùng, An nhắm mắt bước đi bỏ lại sau lưng bà cụ khốn khổ.
Nhưng chỉ được vài bước, An bỗng đứng sững lại. Một kỷ niệm không mấy là đẹp đẽ đang ùa về trong tâm trí. Anh nhớ vào cái ngày mới lên thành phố, còn lạ nước lạ cái, còn bỡ ngỡ và ngây ngô của một người dân quê chân chất hiền lành.
Công việc đầu tiên anh làm khi đặt chân lên mảnh đất Sài Gòn này cũng là nhận vé số từ các đại lý lớn rồi quanh quẩn bán dạo cho các quán cafe , quán ăn. Một lần xui rũi An bị hai kẻ gian lừa mất cả cọc vé số. Hụt cả vốn lẫn lời, anh chuyển sang bốc vác cho các sạp trái cây trong chợ. Tất nhiên chưa đến tháng và cũng vì mới vào làm, những người chủ sẽ không bao giờ cho anh ứng tiền. Và tháng đó anh tưởng mình phải nhập viện vì uống nước cầm bụng...
Cũng may, ông Trời cũng thương người ở lành, An gặp lại được dì Sáu và cơn đói cùng cực cũng vượt qua.
Nhớ lại chuyện xưa, An bỗng rùng mình. Rồi bà cụ bán vé số ấy sẽ sao đây, nếu anh vẫn mang trái tim lạnh giá như bao người lướt trên phố?
Cuộc chiến giữa tình cảm và lý trí bắt đầu nổ ra. Lý trí luôn bảo anh: Mày giúp họ, rồi mày sẽ được gì? Mày nhắm có thể giúp tất cả mọi người không? Mày còn mẹ và các em ở dưới quê....
Nhưng tình cảm thì khác, nó chỉ bảo một câu: Hãy làm những gì khiến trái tim mình thanh thản và khiến mình hạnh phúc nhất.
An thầm nghĩ dù sao mình vẫn còn trẻ, năm nay về không được thì năm sau sẽ về. Nhưng bà cụ thì khác. Bà đã yếu lắm rồi không biết sẽ còn sống được bao lâu nữa...
- Bà ơi, bà cầm lấy số tiền này. Nó đủ để bà mua lại vé và sắm quà về quê đón năm mới cùng gia đình ạ.
An trao cho bà tất cả tiền của mình không chút do dự.
- Ta không lấy đâu, nếu lấy rồi tiền đâu cháu về quê.
- Bà yên tâm, năm nay cháu đón Tết ở thành phố bà ạ. Bà cầm cho cháu vui, chúc bà và các cháu nhỏ có một năm mới an lành và hạnh phúc!
Nói xong, An vội bỏ đi vì sợ bà cụ sẽ trả lại tiền.
- Khoan đã... - bà cụ cầm một tờ vé số trên tay - Ta còn tờ vé số này chưa bán, định là sẽ cầu may ngay mùng Một. Ta tặng cháu làm kỷ niệm, cháu cầm cho ta vui...
- Số đẹp lắm bà ạ: 216370. Cháu không mua vé số nhưng cũng sẽ giữ làm kỷ niệm. Cám ơn bà ạ.
An chào tạm biệt bà rồi đi. An đi mà cũng chẳng biết sẽ đi đâu. Nhà trọ anh đã trả lại cho chủ. Anh cảm thấy buồn lắm khi không về quê được. Nhưng hình ảnh bà cụ quây quần bên con cháu khiến An cảm thấy ấm lòng. An không hối hận việc mình làm, dù hiện giờ chính anh lại lâm vào tình cảnh khó khăn.
Anh dừng chân lại trước một cái ghế đá trong công viên. Tết năm nay thật đẹp. Những cây mai bắt đầu thi nhau bung nở. Đường xá tấp nập hơn. Ai cũng mong nhanh chóng khép lại một năm cũ đã qua để đón chào một năm mới an lành. Không biết giờ này mẹ và lũ em nhỏ ở nhà sao nhĩ ? Đã mấy lần An định gọi về thông báo cho mẹ biết là mình về không được. Nhưng anh lại sợ mẹ buồn, và cả đám em sẽ đón Tết không vui..
Đang thả hồn suy nghĩ vu vơ. Bỗng nhiên có một người đàn ông đến trước mặt An.
- Ủa, thằng An con chị Bảy phải không?
An trông người đàn ông đó quen quen.
- Dạ phải, chú đây là...?
- Tao nè! Tư tài xế nè. Hồi trước ba mày còn sống tao qua nhậu hoài chứ đâu..
- A! Chú Tư con nhớ rồi!!!
An reo lên sung sướng.
- Ủa mà chú đi đâu đây?
- Tao đang trên đường về quê, còn mày?
- Con cũng vậy. À chú Tư cho con quá giang với.
- Hên cho mày gặp tao đó. Thôi lên xe đi.
Đoạn hai chú cháu thẳng đường về miền quê thân yêu.
Vậy là cuối cùng An cũng về tới nhà. Giao thừa, cả nhà An quây quần bày mâm cúng lễ theo phong tục từ xưa đến nay. Khói hương nghi ngút ấm cúng. Tuy tụi nhỏ không có quần áo mới nhưng được sum họp đầy đủ dịp Tết đến xuân về đã là món quà vô giá...
Và sang ngày hôm sau, tức mùng Một Tết, giải đặc biệt trị giá 1tỷ500 triệu đồng của đài sổ xố kiến thiết thành phố Hồ Chí Minh in đậm sáu chữ số: 216370.
Ông Trời luôn có mắt, và những kết thúc sẽ vô cùng có hậu như một câu chuyện cổ tích thời hiện đại....

Tôi ghét gia đình tôi!
Phải, tôi ghét căn nhà tôi đang sống, tôi ghét cái giường tôi đang ngủ, tôi ghét cái bàn ăn, tôi ghét cái nhà tắm, thậm chí cái toilet,...

***
Tôi ghét tất cả mọi thứ. Bởi vì những thứ ấy đều do bàn tay ba tôi tạo dựng nên. Tôi ghét ông ấy. Ba tôi là người đàn ông độc tài. Những định kiến của ông về tôi đại loại như: Mày là một thằng bất tài, Mày là một thằng vô dụng. Tôi chỉ yêu má tôi và chị em tôi, và tôi lấy đó như một động lực ở lại gia đình cho những đắng cay tôi đang phải chịu.
Sáng nay, tôi vừa mở mắt dậy đã nghe ba tôi cằn nhằn và đem tôi so sánh với những đứa con của bạn ổng. Đứa thì hai ba cái học bổng, đứa thì đi thi cuộc thi này, cuộc thi nọ, đứa thì sắp lấy vợ, làm chủ hai ba cái công ty, còn tôi thì chã bằng một góc của tụi nó.
- Sao ba không nhận tụi nó làm con luôn đi...
- Mày nhìn lại mày đi, hai mươi mấy tuổi đầu mà chỉ biết sống bám vào gia đình.
- Tôi cũng muốn đi khỏi cái nhà này lâu lắm rồi, nhưng tôi biết tôi mà đi, thì ông sẽ hành hạ mẹ tôi...
- Hỗn láo!
Tát vào mặt tôi một cú trời giáng, ba tôi còn toan vơ cái ghế gỗ gần đó nhưng mẹ và các chị ôm ông lại. Cơn giận đến cùng cực , khiến người ta mất hết lý trí, tôi bỏ vào phòng quơ vài bộ quần áo bỏ vào vali.
- Tôi đi không phải tôi sợ ông. Tôi chỉ muốn chứng minh , mình không phải là một thằng ăn bám. Ông không được đánh mẹ tôi, nếu tôi biết, tôi không bỏ qua đâu.
Ba tôi không nói gì cả, ông im lặng. Mẹ và các em dúi vào tay tôi một số tiền và khóc.
Tôi bỏ theo tụi bạn lên thành phố tìm việc làm. Những ngày đầu bỡ ngỡ, mọi thứ trên chốn xa hoa này thật hào nhoáng và bóng bẩy. Số tiền mẹ cho, tôi nướng tất vào những cuộc chơi thâu đêm, bài bạc, ăn nhậu...
Và khi tiền hết, bạn bè quanh tôi lần lượt ra đi.
***
Lang thang ngoài công viên với cái bụng cồn cào nhưng trong túi chẳng có một đồng, đèn đường vẫn soi rực rỡ, những chị công nhân vệ sinh vẫn hối hả.
Ngồi bên cái ghế đá trông sang căn nhà đối diện tôi thấy bên trong là một đại gia đình hệt như gia đình tôi. Họ đang vây quần bên bàn cơm với những tiếng cười nói rộn rã. Thoáng chốc tôi nhớ lại lúc trước còn ở nhà, mà nước mắt lăn dài...
Đúng là không có chỗ nào tuyệt hơn gia đình của mình.
Tôi xin vào làm công nhân cho một công trình xây dựng đang thi công và được nhận. Buổi đầu khá vất vả, bởi vì tôi chưa quen với công việc này lắm. Những buổi sáng nhịn đói uống nước cầm bụng để đi làm khiến tôi bị đau dạ dày trầm trọng. Rồi đến một ngày, đang đẩy xe gạch lên dốc cao, vì quá đau và chóng mặt hoa mắt, tôi bị đảo tay lái và lao xuống phía dưới...
Tôi chỉ nghe tiếng mọi người la hét, rồi mọi thứ mờ dần, và tắt hẳn...
Tỉnh dậy, tôi cảm thấy toàn thân ê ẩm, và đầu đau điếng từng hồi, mẹ tôi ngồi bên giường nắm chặt tay tôi, chắc do mệt nên bà đang ngủ. Và tôi đã khóc, khóc vì hạnh phúc hơn là hối tiếc. Vì tôi biết, dù có ra sao, gia đình vẫn mãi sẽ bên tôi, mẹ vẫn sẽ mãi bên tôi.
Dù mẹ và các chị giấu tôi, nhưng qua cuộc nói chuyện của chị y tá và bác sĩ tôi vẫn biết mình bị liệt bán thân, và có thể chân tôi sẽ không còn cử động được nữa. Điều đó tương đương tôi sẽ thành một kẻ tàn phế, một kẻ vô dụng. Chưa bao giờ tôi thấy bất lực như thế này, lúc đó tôi chỉ muốn chết, chết để giải thoát, và chết để trốn tránh khỏi hiện thực oan nghiệt.
Tôi bỏ ăn, bỏ thuốc, và tránh mặt tất cả mọi người vào thăm. Tôi biết mẹ và các em khóc rất nhiều, và họ đang tiều tụy hẳn đi. Nhưng tuyệt nhiên tôi chẳng thấy sự xuất hiện của ba kể từ lúc tôi vào đây, có lẻ ông vẫn lén quan sát tôi, và tôi còn nhận được một số món đồ tuổi thơ do chính tay ông làm. Tôi biết làm người cha, ai cũng muốn bản thân giữ hình tượng trước mặt con cái. Tôi biết ba tôi muốn tôi là một người đàn ông trưởng thành nên có hơi quá nghiêm khắc. Tôi biết , tôi biết rất nhiều, nhưng có lẻ là quá muộn... Và bạn thử nhớ lại đi, có bao giờ bạn biết rõ sự thật vào những lúc quá muộn màng như tôi không ?
Ai trong đời cũng đều có một lần ước thời gian trở lại để sữa sai lầm của mình. Tôi đang ước , bạn cũng đã từng ước, nhưng sự thật thì vẫn mãi là sự thật, nghịch cảnh sẽ tạo nên sự hối hận, đừng trách nó, bởi bạn không thể nào tránh né và biết trước điều đó, việc có thể làm là cố gắng khắc phục và chấp nhận, chỉ vậy thôi.
Vào một ngày nọ, khi tôi đang nằm bất động và để ánh mắt mình xa xăm thì ba tôi xuất hiện và ôm tôi ra ngoài.
- Ba làm gì vậy ? Ba đưa con đi đâu vậy? ...
Quá hốt hoảng với hành động đó của ông, nhưng không vùng vẫy được. Rồi ông đưa tôi ra ngoài thảm cỏ ở công viên gần nhà, lấy hai tay tôi quàng vào cổ ông, ông bắt đầu tập cho tôi đi chầm chậm.
Lúc đầu chân tôi chưa thích nghi được và không có sức nên đau nhói vô cùng. Ngày qua ngày ông đều gắng sức tập đi cho tôi. Tôi bỗng nhớ lại hình ảnh ngày bé, ông cũng từng tập đi cho tôi như vậy. Và thêm một lần nữa tôi khóc. Nhưng lần này tôi khóc vì hối hận hơn là hạnh phúc.
Suốt bao tháng trời ròng rã, tôi tập đi một cách kiên trì không mệt mỏi,rồi đến một ngày, tôi cũng đã tự đứng trên chân mình và bước vài bước chậm chạp. Chẳng ai phát hiện ra điều đó, kể cả ba tôi.
Tất niên cuối năm, cả gia đình ngồi vào bàn vây quần bên nhau, cả nhà đi tìm tôi, nhưng đều không thấy. Họ đã sửng sốt kinh ngạc khi tôi chập chững từng bước từ ngoài cửa bước vào và ngồi vào bàn cơm.
Mẹ tôi vui mừng đến khóc thét. Chị em tôi ôm tôi hạnh phúc. Ba tôi mỉm cười khẽ và bảo cả nhà.
- Ăn cơm thôi cả nhà ta.
Ông xem sự kiện tôi có thể đi lại như một chuyện bình thường, như cái cách một người lạc quan đối diện với thử thách thật dửng dưng. Hình như tôi cũng là người lạc quan, bởi tôi đã cảm ơn tai nạn lao động khi trước đã khiến gia đình tôi có thể vây quần bên mâm cơm như thế này. Đúng rồi, tôi là người lạc quan đấy, bởi chỉ có thể là người lạc quan bạn mới thấy được cơ hội trong mỗi nghịch cảnh.
Bên mâm cơm, cả nhà tôi cười nói rôm rả, và sự phát hiện kỳ diệu của bé Út khiến cả nhà mỉm cười nhìn nhau hạnh phúc: FAMILY = Father And Mother I Love You.

Nhân kỉ niệm 2 năm chúg tôi yêu nhau… Tôi và a dự định sẽ đi cầu Ánh Sao , nơi mà lần đầu tiên chúg tôi gặp nhau … Chắc chắn sẽ rất vui và hạnh phúc… ^^ 2 năm k fải dài nhưg đủ để tôi và anh tìm hiểu nhau nhìu hơn… Tôi nôn nóg đến k ngủ đc , rồi tôi mơ 1 giấc mơ mà trog đó , tôi và a , hạnh phúc….
8h ság….
Reng …reng…cái Iphone 4 của tôi vag lên và rug rug trên bàn … Là a gọi …
Pé Vợ dậy chưa , sao lâu bắt máy A vậy nè ???
- E vừa mới dậy , cho E 15p nha , hihi…
- Trời , pé Vợ k nhớ hnay là ngày gì à ???
- E nhớ chứ đợi e xíu đi..
- Ưm , lẹ đi , a chờ đó .
Mọi thứ xog xuôi , tôi bước xuốg cầu thag mà trog lòg cứ nôn nao … A đứg đó vz chiếc Lămbôghini màu trắg của mình , cười thật tươi vz tôi , mái tóc xám xanh của a đc vuốt wax cẩn thận . A mở cửa cho tôi vào xe . Tôi cứ huyên thuyên vz a việc tôi phải làm bít bnhiu là thứ , nào là đánh răg , chải tóc , rồi làm đẹp.. A lắc đầu , cười nói : ” Đúg là con gái , điệu gê ” . Tôi luc nào cũg trẻ con như vậy , nhưg tôi bít , a yêu tôi là vì tôi trẻ con dth* như vậy thôi… Rồi 2 đứa đến công viên , qá khứ của tôi về ngày đầu tiên đc gặp A lại ùa về …
- A àh , e muốn chơi nhà phao cơ …
- Lớn rồi mà cứ như con nít vậy… =))
- Nhưg e muốn chơi mà , 1 lần này thôi nha -
- Ừa , e chơi đi . Chỉ cần e thích là đc mà ^^
————————————————————–
- A ơi , e muốn ăn kem tươi ~
- Ừa , đợi a chút , 5p sẽ có ngay ~…
Chúg tôi nắm tay nhau , dạo chơi dưới nhữg tán cây , A thì kể chuyện tôi nghe , tôi thì cứ chốc chốc lại đòi ăn cái này , uốg cái kia… Tôi ước gì , ngày nào cũg đc hạnh phúc bên a như thế này …
” BI ” – Tiếg 1 cô gái gọi a từ fía sau , a đột nhiên qay đầu lại .
Cô ấy vội vàg chạy lại và ôm chầm lấy a , và tôi , bị đẩy ra 1 cách phũ phàg . A ngỡ ngàg trog 15s , rồi a đẩy cô ta ra và quát :
Cô làm cái trò trốg gì v. ????
- E tìm A bít bao lâu rồi , Bi à … Qay về vs e đc k Bi ….?
- Chính cô đã bỏ rơi tôi , cô nhớ mà , đúg k ???
- E xin lỗi , là E sai , nhưg E yêu A mà , tha thứ cho đi Bi…
- Cô k thấy gì à ??? Tôi đã có ng yêu và h thì , đừg tìm tôi nữa …
Rồi A nắm lấy tay tôi , kéo đi 1 cách giận dữ. mặc cô gái kia gào thét tên a , xin A đừg đi … Tôi tìm 1 chỗ thích hợp và chờ đợi lời giải thích của A
- Cô ấy là ai ?
Anh nhìn tôi đôi mắt thóag buồn ..
- Mối tìh đầu của a ..
- A còn tình cảm vs cô ấy chứ …
- Cô ta bỏ rơi A , để tìm đến 1 thằg đàn ôg khác .. Cô ta chỉ là 1 cái quá khứ .. Đối với a , mọi thứ về cô ta bây giờ chỉ còn 1 chữ NHẠT mà thôi …
Có lẽ cuộc đi chơi hnay của chúg tôi dừg lại ở đây… Tôi biết a buồn . Phải chăg a vẫn còn yêu cô ấy ? Tôi suy nghĩ thật nhìu và cảm thấy khó chịu vì sự xuất hiện của cô ta ngày hnay…
Mất hôm sau , tôi gặp lại A sau nhữg ngày đi học mệt mỏi … A và tôi đi ăn kem Bud”s và chơi Bowling trên Parkson Hùg Vươg… Tôi đã qên và k suy nghĩ về cô gái kia nữa . Lúc tôi đag ăn kem , a đứg dậy đi toi – let . Có 1 cuộc gọi từ điện thoại A … một số lạ… và thế là tôi bắt máy…
- Anh đag ở đâu vậy ? Nói chuyện với e chút đc k ? ( Là tiếg cô gái ấy , tại sao a vẫn vẫn liêc lạc với cô ta cơ chứ ? )
Tôi liền cúp máy … Tôi thật sự rất tức giận… Tôi đợi A ra để làm rõ mọi chuyện …
Gọi cho a 1 đĩa bò lúc lắc khoai tây chiên đi , a đói bụg qá ..( A vô tư nói vs tôi )
- Sao a vẫn còn liên lạc vs cô ấy ? ( Tôi tỏ tẻ rất tức giận )
A nhìn tôi ngập ngừng …
- Là do cô ấy làm phiền Anh ..
- A ko dứt khoát đc hay sao ??? Hay là a vẫn yêu cô ấy ??
Em là sao vậy ? A đâu thể nào cấm đc cô ấy . A đã nói rõ rồi nhưg cô ấy vẫn cố chấp , cứ gọi cho Anh …
- A hãy giải quyết nhanh mối qan hệ này đi … E ko muốn phải ghen tuôg thế này nữa ..
Nói xog , tôi bỏ đi . Chưa bao giờ tôi như thế này cả , tôi rất giận , rất giận Anh . Khi về nhà , a nhắn tin cho tôi
- A xin lỗi … Anh sẽ dứt khoát vs cô ấy ..
- Đc rồi , E tin Anh …

Hôm nay , mamy tôi đã đặt vé sag Sing để thăm bà dì tôi , tất nhiên , tôi cũg phải đi .. Tôi đi khỏag 1 tuần , nhưg trog thời gian tôi ở Sing , tôi vẫn chat Ola và điện thoại qa lại vs Anh …
Ngày thứ 1 :
- E đến nơi chưa ?? Nhớ ăn nhìu cho mập , tròn tròn nu nu mới dễ thươg nha Vợ ^^ . A nhớ Vợ lắm đó
- E bít r` … Anh cũg vậy nha ~
Ngày thứ 2 :
- Hnay Vợ đã đi đc nhữg đâu rồi nè , có chụp hình a xem k a mog ngày Vợ về qá , A nhớ Vợ nhìu lắm
- Hnay e vs Mamy đi qa nhà bà dì , chả có gì vui hết á bít vậy e k đi đâu … E cũg nhớ a ^^
Ngày thứ 3 :
- Hnay a nhớ Vợ lắm , a đã đi cầu Ánh Sao 1 mình đó , hix T_T . Vợ mau về đi
- E biết rồi , rág đợi E vài ngày nữa đi . E nhớ a nhìu lắm
Ngày thứ 4 :
- Hnay a lại đi ăn kem 1 mình … Buồn qá .. A nhớ E …
- E xin lỗi , E đâu muốn xa A thế này đâu , mẹ bắt đi mà đợi e đi , e sắp về rồi ~
Ngày thứ 5 :
- Hnay sao a k gửi tn cho E vậy ?!
Tôi liền gọi cho a nhưg k thể liên lạc đc . Tôi rất lo lắg k bít a có xảy ra chuyện gì k nữa…
Ngày thứ 6 :
Một cuộc gọi từ Anh … Tôi vội nge máy ..
- Hqa a có chút việc nên k nghe đt E đc ….
- Vậy mà cũg k gữi tn cho E , bít E lo lắm k …
A xin lỗi…
- Ưm… Mai E về đó.
- A biết r` , A có việc nên k đón e đc , mình hẹn nhau ở côg viên , nha e ..
- Ok baby
Mặc dù rất mệt nhưg tôi vẫn đi gặp A … Tôi rất nhớ A và muốn nhìn thấy A.. Tôi đến côg viên , vừa nhìn thấy a tôi liền ôm lấy A… Tôi chưa kịp nói gì , A đã nói
- E à , a có chuyện muốn nói vs E
- Chuyện gì ? A nói đi ( tôi vô tư hỏi A )
- Mình … Chia tay đi…
Tôi k biết a vừa nói gì ? Phải chăg tôi nghe nhầm ..
- Anh nói gì thế ? ( tôi ngỡ ngàg hỏi Anh )
- Chúg ta chia tay đi …
Lúc này tôi mới thật sự nghe rõ … Nụ cười của tôi tắt lịm đi từ sau câu nói ấy
- Tại sao chứ ? E làm gì sai sao… ???
- Anh cảm thấy mình k hợp nữa …
- Yêu nhau 2 năm … Chỉ 1 câu k hợp là kết thúc tất cả sao…
- Anh cảm thấy như vậy thôi… Cho nên , mình kệt thúc đi …tạm biệt e , chúc e tìm ng tốt hơn Anh ~
Tôi nắm lấy tay a …tôi đã khóc , khóc rất nhìu , tôi van xin Anh như 1 kẻ mất trí…
- E xin a , ở lại bên e đi … đừg bỏ rơi e đc k … E yêu A nhìu lắm mà …
A hất mạnh tay tôi ra … Nhìn tôi và nói 1 cách khó chịu …
- Đừg làm phền tôi …
Anh thật tàn nhẫn… A bỏ đi … A qay lưg với tôi … Đôi mắt tôi nhòa đi … Anh đã bắt đầu ở đây…Và a lại kết thúc ở đây…Yêu nhau bao nhiu năm…Bây giờ chỉ 1 câu là kết thúc tất cả …Khôg níu kéo…Khôg giải thích… Anh xem tôi là trò chơi của a sao , cần thì tìm đến , k cần thì vứt đi như rác rưởi…
Mốt vài ngày sau…
Cái lí do k hợp của a chỉ là giả dối. Anh chỉ cố tình tạo ra nhằm che giấu đi cái bản chất tồi tệ của con ng anh … Chính mắt tôi đã trôg thấy anh đi cùng cô ấy … tại sao anh lại đối xử như thế với tôi chứ???? tại sao lúc nào ng đến sau cũg đau khổ như thế chứ ???… Tôi k muốn bỏ cuộc .. Tôi k muốn kết thúc 1 cách đơn giản như thế đc
Tôi tìm đến tận nhà Anh …Tôi đứg trc” cửa nhà Anh … Tôi đã chờ Anh rất lâu … Thấy Anh về tôi liền chạy đến …
- Mình nói chuyện 1 chút đi
- Còn gì mà nói nữa , Anh đã nói với E hết r`…
- Là vì mình k hợp hay vì anh còn yêu cô ấy , Anh đã quay lại vs cô ấy , đúg k ?
- Thì sao , ừ a đã qay lại vs cô ấy … a nhận ra a k thể qên cô ấy đc…A mún ở bên cạnh cô ấy , lo cho cô ấy
- Còn E thì sao , …
- Anh… ( A nhìn tôi , đôi mắt đầy vẻ khó xử )..
- Thôi , đc r` … A hãy h.p đi .. chỉ có 1 điều , Nếu cô ấy k cần đến a nữa … Thì hãy… qay về bên e.. E luôn chờ anh …
Chỉ thế thôi , rồi tôi qay lưg đi , đưa tay gạt nhanh nhữg giọt nc” mắt đag lăn dài trên má … tôi k đc khóc , khóc vì 1 ng như a sẽ phí lắm , rất phí…
1 thág sau…:
Bản chất của 1 con người rất khó thay đổi… Cô ta 1 lần nữa bỏ rơi Anh…Anh hụt hẫg …A đau đớn…Anh tìm đến tôi…Một kẻ tham lam như Anh thật sự rất đág bị như thế. Nhìn a bây giờ thật tội nghiệp..Cho dù Anh đối xử tệ với tôi nhưg tôi k hề hận anh … Tôi vẫn dag rộg vòg tay ôm lấy Anh trog lúc Anh tuyệt vọg nhất…
Anh xin lỗi…Anh đã k tốt vz em …Là do a ko xác định rõ ràg…đág lẽ a nên nhận ra con ng thật của cô ta…
- Ko sao… Anh qay về bên e là đc rồi – Tôi vẫn cười… vẫn ôm lấy Anh …
Tôi và Anh qay lại …Nhưg cảm xúc của anh đối vs tôi ko còn như trc” nữa… Dườg như có 1 bức tườg giả dối rất lớn ở giữa tôi và anh..Tôi lo lắg cho anh nhìu hơn…qan tâm anh nhìu hơn…Yêu a hơn nhữg gì tôi nói…1 tuần trôi qa..
- Anh có yêu em k ?
- Anh cũg k bít rõ nữa…
2 tuần trôi qa …
- Anh có yêu Em ko ???
- Anh cảm thấy…A có yêu em , nhưg a k qên đc cô ấy..
- Ko sao…Anh sẽ yêu E thôi…
Tôi vẫn cố gắg lo lắg cho Anh…để lấy trọn tình cảm của anh…và khiến anh qên đi cô ấy…qên 1 cách triệt để…
Một thời gian trôi qa…Thái độ của Anh đối vs tôi rất tốt…Anh đã qan tâm đến tôi nhìu hơn…cảm giác ấm áp hơn…Có lẽ sự sự quyết tâm của tôi đã có tác dụng vs anh…
Một năm trôi qa … tôi vẫn hỏi Anh câu hỏi ấy..
- Anh có yêu em k ?
- Sao e lại hỏi như vậy … Anh thật sự rất yêu Em…
- Còn cô ấy ?…
- Anh đã qên ng đó rồi … cô ấy k bằng e , anh yêu e Na à …
- Thật sao , anh yêu em nhìu đến mức nào ?
- Yêu đến mức sẽ chết khi k có em :”)
Lúc này mới là lúc tôi mog đợi nhất trog 1 năm qa…
- Anh có muốn kỉ niệm thêm 1 năm chúg ta yêu nhau k???
- Muốn chứ…mai mình hẹn nhau ở côg viên nha…Anh có điều bất ngờ cho Em…
- Em cũg thế , Em có 1 bất ngờ lớn dành cho a đó Bi :” >
Hnay…Kỉ niệm 3 năm chúg tôi yêu nhau…Hnay… Anh đã chơi rất vui vẻ…còn tôi cũg đã rất vui…nhưg khỏag thơi gian anh bỏ rơi tôi tại nơi này thì tôi vẫn k thề nào qên đc… Suốt mấy tiếg đồg hồ vui chơi thỏa thích thì chúg tôi ngồi nghỉ tại băg ghế đá sát vườn hoa của côg viên… Tôi đag ngắm nhữg bôg hoa tươi đẹp ki thì bất chợt qay qa…
- Em lấy Anh nha… – A đưa 1 chiếc hộp thật đẹp…bêg trog là chiếc nhẫn khá đep…
- Đó là điều bất ngờ mà Anh nói sao?
- Đúg r` … E bất ngờ k ?- A nhìn tôi mỉm cười: “>
- Bất ngờ lắm …
- Vậy e đồg ý chứ … ( A nhìn tôi , chờ đợii…)
- Tất nhiên…là e sẽ đồg ý…
Lúc này , niềm hạnh phúc của ANH hiện rõ trên gươg mặt và nụ cười rạg ngời của anh…Nhưg nó vội vụt tắt khi tôi nói…
- Nhưg nếu là 1 năm trc” , còn bây giờ thì ko …~
Anh nhìn tôi ngỡ ngàg , ngơ ngác k hỉu tôi nói gì…
- E nói gì thế ?
- E sẽ k lấy anh ..
- Tại sao chứ …
- Đơn giản…Vì e thấy mìh k hợp..
- E điên à , tại sao e lại nói như vậy chứ ( A tỏ vẻ giận dữ )
- Chẳg fải 1 năm trc” Anh cũg nói vậ yvs tôi sao ?
- Anh….
Anh bỏ tôi ở lại đây…Anh đi theo cô ta…Anh khiến tôi hụt hẫg…khiến tôi cảm thấy cô đơn…sợ hãi…Anh bỏ rơi tôi trog lúc tôi tuyệt vọg nhất…k 1 lời giải thích…Chỉ 1 câu k hợp và anh qay lưg vs tôi…Anh bít tôi đau đớn thế nào k ?? A bít cảm giác của tôi k ??…
- Anh…
- Anh nghĩ tôi rộg lượg đến thế sao? Tại sao tôi phải rôg lượg vs kẻ đã phản bội tôi chứ??…
- Nhưg bây giờ a yêu e…tha thứ cho a đi Na…
- Vậy sao lúc đó a k tha thứ cho tôi , như bây giờ…1 năm qa , tôi chỉ chờ đến lúc này thôi…
Anh nhìn tôi …đôi mắt như muốn khóc . Lần đầu tiên tôi thấy a như thế …Tôi cũg đau lắm…Nhưg thà là đau 1 lần còn hơn là mãi mãi….
- Em mún trả thù a sao?
- Cũg k hẳn là ác đâu…Nhưg vẫn muốn ai đấy phải trả giá ~
Anh níu tay tôi lại , ánh mắt van xin
Lúc tôi van xin anh , anh đã làm gì . Anh hất tay tôi ra và nói ” đừg làm phiền tôi nữa ” đúg k ???
- A xin lỗi … thiếu e a k thể nào sốg đc đâu…
Em yêu Anh , hơn chính bản thân mình….
Vì anh , E có thể làm tất cả…Nhưg nó chỉ là 1 mặt mà Anh biết…mặt còn lại , bây giờ anh sẽ biết…
- E cầm lên đc , E đặt xuốg đc…
- E yêu đc , E bỏ đc…
- E bắt đầu đc , E kết thúc đc…và…
- E yêu A đc , E chia tay đc…
* Làm sao giữ lại …Nhữg thứ hư khôg đã từ có…và….
* Làm sao có lại…Nhữg điều từg có giờ bằg ko ?

 Anh đã để ý Cô ngay từ ngày đầu tiên đến đây nhận công tác. Cô không xinh, thậm chí là trông rất lôi thôi. Mái tóc Cô rối bù và cái váy Cô mặc đã cũ kỹ tới mức nhàu nhĩ, bạc màu.
Ừhm, Cô là một người điên, có lẽ bị điên nên người ta mới có thể sở hữu được nụ cười ngây ngô và ánh mắt vô hồn đặc biệt.
Cô không nói gì cũng không chạy nhảy lung tung, việc duy nhất Cô làm là đứng ở ngã tư và quan sát mọi người đi lại. Ngày nào cũng vậy, từ chiều đến tối khuya.
Người ta kể lại cho Anh biết là cách đây gần một năm chồng chưa cưới của Cô đã tai nạn chết ở ngã tư này khi đang đứng đợi để đưa cô đi chụp ảnh cưới. Cô rất ân hận vì chiều hôm đó đã ra muộn. Vì quá đau khổ cộng thêm những lời chỉ trích và dằn vặt từ bố mẹ người yêu nên Cô hóa điên. Lúc đầu Cô khóc lóc vật vã, rồi sau đó Cô trở nên câm lặng, Cô một mực cho rằng người yêu Cô chưa chết và mỗi buổi chiều cứ ra đây đứng cho đến tối muộn mới chịu về.
Nghe xong câu chuyện đó, Anh thấy vô cùng xót xa và thương cảm cho hoàn cảnh của cô. Ngày nào cũng chứng kiến cảnh cô lặng lẽ đứng đó dù nắng hay mưa, Anh cảm thấy lòng mình như thắt lại. Chẳng hiểu từ khi nào anh lại thấy gần gũi với dáng người bé nhỏ, đáng thương ấy!
Rồi bất chấp chuyện Anh là một cảnh sát giao thông trẻ mới ra trường có một tương lai sáng lạn; bất chấp chuyện Cô hơn Anh 2 tuổi : bất chấp chuyện gia đình anh có cấm đoán hay không, Anh quyết định sẽ yêu thương,chăm sóc và chữa cho cô khỏi bệnh.
Một ngày, Anh lấy hết can đảm để đến trước mặt Cô và nói:
_Đưa tay đây!
Cô nhìn Anh vừa ngạc nhiên vừa khiếp sợ. Cô không nói gì, chỉ lùi lại và lắc đầu nguầy nguậy. Anh bình tĩnh nói tiếp:
_Cô đang đợi người yêu cô đúng không?
Cô gật đầu khe khẽ.
_Thế đưa tay đây, tôi đưa cô đến gặp người cô yêu!
Anh nhìn thẳng vào mắt Cô. Chẳng hiểu anh có sức mạnh gì mà khiến cô tin và đi theo anh như thế. Anh đưa Cô ra bãi biển, chỉ về phía chân trời – nới hoàng hôn đang buông xuống và nói:
_Chắc cô không biết, chồng chưa cưới của cô và tôi đều là…thiên sứ. Nhiệm vụ của chúng tôi là đi theo bảo vệ, yêu thương và chăm sóc những cô gái yếu đuối và ngốc nghếch như cô. Chồng chưa cưới của cô phải đi làm một trọng trách cao cả hơn nên anh ấy đã nhờ tôi đến bên cạnh cô, tôi sẽ phải thay anh ấy yêu thương, quan tâm và giúp đỡ cô, vì thế cô phải nghe lời tôi, hiểu chưa?
Cô không nói gì, cũng không phản ứng gì, chỉ ngơ ngác nhìn anh. Anh nói tiếp, giọng đầy uy nghiêm:
_Đây là mệnh lệnh, cả tôi và cô đều phải thực hiện!
Nói rồi Anh kéo tay Cô đi. Mới đầu Cô ương bướng không chịu, Anh phải nói mãi, giải thích mãi Cô mới đi theo Anh. Anh đưa cô về nhà mình, mua cho Cô một bộ váy mới, bắt Cô đi tắm và thay đồ.
Bước ra khỏi phòng tắm, trông cô như công chúa lọ lem vừa thoát xác. Anh chợt nhận ra rằng cô rất đẹp, một vẻ đẹp dịu dàng, thánh thiện và tinh khiết đến không ngờ. Cô e ấp và ngượng ngùng như thiếu nữ mới lớn. Anh cười khẽ, kéo tay Cô ngồi xuống ghế rồi chải tóc cho Cô. Sau đó Anh đưa Cô đi ăn và đưa cô về nhà bố mẹ đẻ của Cô.
Anh nói với họ rằng Anh muốn được quan tâm, chăm sóc và chữa cho cô khỏi bệnh. Bố mẹ Cô mới đầu không dám nhận, họ từ chối khéo, họ nói con gái họ không xứng với anh. Nhưng nghe Anh giải thích với giọng hết sức chân thành, mẹ cô cảm động bật khóc, bà cúi đầu cảm ơn Anh. Còn Cô ngồi bên cạnh anh chỉ im lặng ngoan ngoan như con mèo nhỏ,ngẩn ngơ lấy tay xoắn tóc.
Anh đổi tất cả ca trực sang buổi sáng để giúp Cô quên đi những giờ phút chờ đợi vô vọng vào mỗi buổi chiều. Anh đưa Cô đi dạo, vào hiệu sách, đi ăn kem và làm từ thiện…Anh nhận thấy Cô rất yêu quý trẻ con ở cô nhi viện. Cô nô đùa, nấu ăn và dạy chúng làm nhiều thứ. Mỗi lần đến đây Cô cười rất nhiều!

Suốt nửa năm kể từ ngày gặp nhau đến bây giờ Cô chưa hề nói với Anh câu nào, Anh hỏi gì Cô cũng chỉ lắc hoặc gật đầu rồi cười. Anh không hề tỏ ra khó chịu hay trách cứ Cô vì điều đó. Cô không nói, Anh nói. Anh kể cho cô những gì diễn ra trong đời sống hàng ngày của Anh và mấy chuyện linh tinh lặt vặt khác.
Những lúc ngồi cạnh nhau không biết nói gì Anh thường hát cho Cô nghe. Cô ngồi im lặng,chớp chớp mắt nhìn Anh đôi khi là mỉm cười ngơ ngẩn, có lúc Cô lại thở dài như một người phụ nữ đã quá thấu hiểu sự đời. Nhiều lúc Anh cảm thấy như Anh và Cô đã yêu nhau từ lâu lắm rồi, đã quá hiểu nhau, chỉ cần ngồi cạnh nhau, không cần phải nói gì cả, vậy là đủ.
Nhưng rồi điều Anh sợ nhất cũng đã đến. Gia đình Anh biết chuyện và phản đối kịch liệt. Mặc cho Anh có giải thích hay van xin như thế nào bố mẹ Anh cũng một mực bắt Anh chuyển nhà, chuyển công tác đến nơi khác,Anh tuyệt đối không đợc gặp Cô nữa. Dù Anh đã rất yêu Cô nhưng Anh bắt buộc phải làm theo lời đấng sinh thành vì Anh không thể bất hiếu với họ.
Anh bất ngờ biến mất không một lời nhắn
khiến Cô cảm thấy hẫnng hụt và ngẩn ngơ
như trước. Cứ mỗi buổi chiều Cô lại ra ngã tư,im lặng chờ đợi…
[...]
Gần 1 tháng trôi qua, không ngày nào là Anh không nhớ Cô. Anh luôn tự dằn vặt và trách bản thân mình quá nhu nhược, đến tình yêu của mình cũng không thể bảo vệ được.
Một ngày Anh tình cờ tìm thấy 1 cọng cỏ 4 lá đã héo khô trong túi áo. Một lần đi dạo công viên Cô hái được và đem tặng Anh. Bỗng dưng Anh nhớ Cô da diết, nhớ đôi mắt vô hồn và nụ cười ngây dại. Rồi chẳng kịp suy nghĩ thêm, anh lấy xe và phóng như bay suốt 2 tiếng đồng hồ để về gặp cô. Vẫn là cái ngã tư quen thuộc, vẫn dáng người bé nhỏ,mỏng manh ấy…Cô nhìn thấy Anh, nhoẻn miệng cười. Anh xuống xe, thở dốc:
_Em đợi anh đấy à?
Cô cười nhẹ, gật đầu. Anh cảm thấy hạnh
phúc như vỡ òa, Anh ôm trầm lấy Cô, nghẹn ngào nói:
_Anh xin lỗi!
Cô khẽ thở dài, Cô đưa tay vòng qua ôm lấy Anh. Cô cất tiếng nói với cái giọng khản đặc và nhỏ xíu của một người đã câm lặng từ rất lâu.
_Em tưởng anh đi mất rồi, em tưởng anh
cũng bỏ em ở lại đây bơ vơ như anh ấy.
Anh thấy trái tim mình nhói lại. Cô đã tỉnh rồi,Cô không còn là kẻ điên nữa, Cô đã biết yêu Anh rồi. Như thế này dù có bị ngăn cấm, cách trở đến đâu Anh cũng không bao giờ bỏ rơi Cô nữa.
_Em ngốc quá, anh là thiên sứ của em mà,
nhiệm vụ của anh là phải ở bên yêu thương em cả cuộc đời, làm sao anh bỏ em mà đi được!
Cô mỉm cười, một giọt sương long lanh đậu trên đuôi mắt Cô hòa cùng hoàng hôn đang bao trùm lấy thành phố. Ở phía trên bầu trời kia có 1 thiên sứ thật sự đang mỉm cười…